Hiển thị các bài đăng có nhãn Quê hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quê hương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Cơm chiều

Ảnh internet.
Nắng về nhàn nhạt phía chân mây
Cò lả phương xa cánh dập dìu
Gió thoảng đưa hương cơm nếp mới
Khói nồng lãng đãng bếp nhà ai…

Nắng tàn buông tắt, đèn leo lét
Cơm chiều ấm áp đượm tình thân
Quây quần chung bữa ăn đạm bạc
Thâm tình mượt nghĩa mối tình quê!

 Ngọc Hạ.

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Khói lam chiều

Ảnh internet.
Khói lam chiều bao lâu em chưa thấy
Mái tranh nghèo vương khói xám hoàng hôn
Cảnh đồng xanh còn ngập mùi lúa mới
Đàn trâu về lững thững cỏ no căng.
Khói lam chiều từng nồng nàn chái bếp
Khiến nao lòng bao kẻ sống tha phương
Giờ nhà tranh ruộng nương đâu thấy nữa
Sao chợt thèm tiếng cuốc giữa ban trưa.
Em bỗng nhớ những khi chiều tan học
Trên đồng xa văng vẳng tiếng nô đùa
Buồn tuổi thơ trôi qua trong nhạt nắng
Dõi mắt tìm đôi quang gánh mẹ xưa.
Khói lam chiều lẫn chìm trong hồi ức
Thuở ban đầu, thuở trẻ tuổi vô tư
Để ngẩn ngơ một buổi chiều lạc nhịp
Để bồi hồi một nỗi nhớ quê ơi!
Ngọc Hạ.

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

Một yêu, hai nhớ, ba thương

Ảnh internet.
Yêu sao một cánh đồng xanh
Yêu con đường nhỏ mẹ tôi đi về
Yêu trâu ăn cỏ ngoài xa
Yêu cô quải lúa trĩu đôi vai gầy
Yêu ngôi nhà nhỏ ngói che
Yêu tre, yêu trúc ngọt xanh đầu làng
Yêu rồi nhớ nhớ thương thương
Nhớ mùa dưa chín, ngô khoai ngập đồng
Nhớ sao mùi khói lam chiều
Nhớ hương cơm nếp nồng nàn nhà ai
Nhớ bà móm mém cơi trầu
Mắt mờ, tâm sáng dạy đàn cháu thơ
Nhớ lời chị hát ru em
“Cái ngủ mày ngủ cho ngoan
Để mẹ đi cấy ruộng xa trưa về”
Nhớ bình yên ngự thôn quê
Thương sao tình nghĩa thân thương xóm giềng
Thương sờn vai áo nhà nông
Thương cho được, mất mùa nông vụ này
Thương thay nước mắt má gầy
Mồ hôi hòa lệ cực hoài tấm thân.
Yêu, thương, nhớ mãi nhà quê
Thật thà, chất phát đượm tình quê hương.
Ngọc Hạ.