Hiển thị các bài đăng có nhãn Review truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Review truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Vật trong ao

Ảnh internet.
VẬT TRONG AO     
Hôm nay vừa đọc “vật trong ao”
Cảm xúc nôn nao viết vài dòng
Đọc truyện như xem phim hài ngắn
Mỗi chương tình huống thấy vui vui.
Cá chép, cá chuối cùng kết bạn
Thành đôi tri kỷ sẻ chia sầu
Rốt cuộc đời không còn cô độc
Có bạn, có ta “ấm” lạ thường.
Cá nheo đạo hạnh rất thâm sâu
Cửa miệng là câu “ta đã từng”
Rất hay chuyển đề khi nói chuyện
Khiến chúng yêu tinh thấy phát rầu
Làm cho trăm miệng chung lời nói :
“Lão Niêm, không được nói lạc đề!”
Hay một hồ ly vướng tình trần
Thích bánh bao xanh, thích đại sư
Muốn biến thành tiên chung vị trí
Để trái tim yêu được cận kề.
Có nàng tôm sông khinh bỉ cá
Quyết lòng nhập đạo luyện tu tiên
Lại thêm cua nhỏ gọi Bàng Bàng
Bận học cả ngày hay về muộn
Thế là mất trắng những bữa ngon
Hai trăm năm sau hồ nước nhỏ
Có nàng Ly ngố tới làm quan
Tính hiền thuần khiết thích quan tâm
Được chúng yêu tinh rất hài lòng
Đặt nàng biệt hiệu gọi Bạch Si.
Cuộc sống trong ao muôn màu sắc
Rảnh rỗi quần yêu cùng dạo chợ
Mua hàng hạ giá cũng vui vui
Lắm lúc xôn xao hồ dậy sóng
Thỉnh thoảng yên bình tựa nước trong.
Nếu chỉ như vậy còn gì nói
Kiếp đời thoáng mộng có gì vương
Bước sâu chút nữa nhìn mới tỏ
Là chuyện sau này, chuyện nhân sinh…
Hồ ly – Quý Du tình không kết
Khoảng cách thật gần lại hóa thật xa
Thiếu thời có tình sao chẳng ngỏ
Duyên sinh duyên diệt tự tâm ai
Để ngoảnh đầu còn mình cô lẻ
Nhìn chốn nơi này nhớ cố nhân
Đau đáu tận lòng dòng suy nghĩ
Tình thật trong tim chứa người nào?
Mảnh tình ngàn năm chờ hư ảo
Hay người đã hứa sẽ đợi nhau?
Một bước thành tiên buồn tĩnh mịch
Hay hóa thành người giữ mãi yêu thương?
Người xưa chẳng phải thường hay nói
“Nhân sinh hà xứ bất tương phùng”
Đời người thiếu gì nơi để gặp
Vì yêu sinh hận có mấy người
Điển hình là chuyện nàng tôm nhỏ
Hạ Hà cáu gắt thích tu tiên
Mộng ngày ra biển khơi rộng lớn
Thỏa chí tung hoành, mặc sức tung tăng.
Cứ tưởng nàng chữ tình không vướng bận
Nào ngờ duyên đến gặp Âm Minh
Một người phàm trần không chí rộng
Nhưng là người tốt bụng thuần lương
Thời gian đúc kết, người đưa đẩy
Nên mộng, nên duyên chuyện chỉ là
Cần người trong cuộc hiểu ra thôi
“Nếu một ngày ta không đến nữa
Liệu rằng nàng có nhớ ta không?”
Tôm sông liệu rằng nàng có hiểu
Yêu đã thành rồi kết chặt ở trong tim.
Tình duyên trong truyện không phải ít
Kể ra còn có nàng Ly ngố
Cảm tình không ít với Giao Long.
Lại có ba người cùng lẩn quẩn
Một mối tình sao có lắm kẻ sầu
Để cả ngàn năm luôn gút mắc
Hắc xà cô độc nhập tiên cư
Cá nheo tưng tửng che tâm lặng
Ếch ngồi đáy giếng chẳng màn chi.
Chuyện của ao kia nhiều vô số
Có hài vật vã cười luôn miệng
Có ngẫm chạnh lòng khiến nghĩ suy.
Có bao điển tích cười té ghế
Chỉ khen tác giả quả thực tài
Lôi kéo showbiz vào tiên giới
Còn khen anh khỉ quá đẹp trai.
Tài hèn sức mọn không thoát ý
Vỏn vẹn vài dòng thỏa tâm can
Nói chung là chuyện hay đáng đọc
Ấm áp nhân tình tại thế gian.
Ngọc Hạ.

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Review Phương đại trù

Phương đại trù (Hoa gian đề hồ Phương đầu bếp) – Nhĩ Nhã
Đây là truyện thuộc nhóm “vị” nằm trong “sắc hương vị hệ liệt” của tác giả Nhĩ Nhã. 


Edit: Leo
Beta: Linh Sniper

Nhân vật chính : Phương Nhất Chước – Thẩm Dũng.

Giới thiệu ngắn gọn : Phương đầu bếp thu phục Dũng ác bá
Cá nhân mình khá thích cái giới thiệu này, rất hàm súc, một câu đơn giản đã lột tả được nội dung.^^.
Truyện muốn hài hước có hài hước. Muốn bao nhiêu ngọt thì có bấy nhiêu. Còn muốn ly kỳ thì sao, muốn nhân văn thì thế nào? Yên tâm, tuy không đến mức kinh thiên động địa nhưng bảo đảm là đủ.
“Phương đại trù” được bắt đầu bằng món mỳ vằn thắn và màn gả thay trong truyền thuyết. Phương Nhất Chước là một đầu bếp, nhan sắc không phải là đẹp nhất nhưng tay nghề nấu nướng xứng đáng là hạng nhất. Cô mang lòng tốt giúp đỡ viên ngoại họ Phương, mặc lên người hồng y đem theo bộ bảo bối làm bếp hồi môn của cha cùng tám trăm lượng sính lễ bước lên kiệu hoa gả cho Thẩm Dũng, người được dân chúng Đông Hạng phủ trao tặng danh hiệu ác bá của năm. Từ đây bắt đầu một câu chuyện gia đình ngọt ngào, tràn đầy mỹ vị nhân gian, xen kẽ cùng những vụ án lớn nhỏ dĩ nhiên không thiếu phần phá án. Và quan trọng hơn chính là sự đáng yêu của hai bạn nam – nữ chính, sự ấm áp của tình người. Muốn biết nữ chính chinh phục chồng cùng toàn bộ lớn nhỏ ở gia đình chồng thế nào, muốn thấy “lãng tử quay đầu” ra sao, muốn thư giãn tuyệt đối, thì đừng bỏ qua “Phương đại trù”.
Mỗi chương truyện gắn tên một món ăn cùng với một tình huống, từ đó cách tác giả dẫn dắt người đọc đi theo cốt truyện khá thú vị, không gây nhàm chán, còn gì tuyệt hơn là vừa đọc vừa liên tưởng đến các món ngon ^^. Qua những câu chuyện đời thường là những thay đổi của nam chính, từ cách làm người đến tình cảm dành cho nữ chính. Có thể lúc mới đầu chàng không có tình cảm với nàng đấy, nhưng lòng người rốt cuộc cũng là thịt mềm đâu có ai dám khẳng định chuyện về sau. Từ lúc nào chàng ta đã bắt đầu để ý “nàng ta cười rộ lên cũng rất được”, từ lúc nào tỉ mỉ chọn cho nương tử một cây trâm cài, biết phải dỗ nàng vui vẻ, cho nàng hạnh phúc và cuối cùng thì cũng quán triệt phải nỗ lực trở thành tùng thành bách để vợ dựa vào.
Thẩm Dũng yêu người vợ luôn tin chàng không phải là “ác bá”, yêu một Phương Nhất Chước tay cầm môi nấu ăn miệng nói đạo lý thấm lòng người, một Phương Nhất Chước không phải là tài nữ tinh thông thi thơ, nhạc họa nhưng là một người con gái luôn quan tâm đến người khác bằng tấm chân tình. Cuối cùng cũng yêu thương rồi đấy, yêu đến không buông tay được.
“Tướng công đúng là người tốt”, “tướng công thật thông minh”, “tướng công là giỏi nhất” nói rằng Thẩm ác bá là người tốt cùng thông minh, giỏi giang bậc nhất, chắc chỉ có mình nương tử này thôi.
“Tin thì đừng nghi, nghi thì đừng tin, tin người cũng giống như rượu tang châm này, bằng không chớ tin, nếu tin sẽ phải tin cả ba đời”. Đây là tấm lòng Phương Nhất Chước dành cho Thẩm Dũng, tựa rượu tang châm nồng nàn khiến Thẩm thiếu gia nguyện cùng “say” ba đời.
Dàn nhân vật phụ cũng rất được, truyện dàn trải nhẹ nhàng nên hầu như ai mình cũng thích. Từ nhị lão nhà họ Thẩm, đến bộ khoái Thẩm Kiệt, tiểu thư đồng nói lắp Tiểu Kết Ba, hai em nha hoàn đáng yêu, đến hai vị sư phụ, lão đạo, cả cha mẹ vợ qua lời kể của Nhất Chước… Người người đều để lại ấn tượng…
Kết truyện là HE vô cùng viên mãn nhaaaaaaaaa… Có một tí phong ba nhè nhẹ nổi lên, nhưng đã được khéo léo dập tắt. Thù hận, tranh đoạt, người thắng kẻ thua đã không còn quan trọng nữa, tình cảm gia đình mới là trên hết. Hạnh phúc cần thuộc về ai thì người đó nhận được, không thiếu một phân.
“Mà không biết từ khi nào, đầu đường cuối ngõ Đông Hạng phủ bắt đầu truyền lưu một câu – không sợ trong nhà có tiểu ác bá, chỉ cần lấy được một nữ đầu bếp là tốt rồi.”
 Ngọc Hạ.

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Review Mộng Nam Kha - Ngưng Văn


Ảnh minh họa
https://tukhidonglai.wordpress.com/2014/01/25/tranh-anh-sinh-tu-tuong-tuy/

“Cuộc đời như giấc mộng. Đừng như giấc Nam Kha chôn mình trong mộng ảo, để khi tỉnh dậy bên mình chỉ còn lại nỗi đau…”
Mộng Nam Kha một câu chuyện không dài của Ngưng Văn nhưng để lại tương đối cảm xúc cho người đọc. Như người dịch đã giới thiệu truyện mang đậm chất triết lý, nói về luật nhân quả khi “ta cướp đi một thứ gì của người khác, lại có một người khác đang âm thầm cướp của ta”, truyện quả thật rất đáng đọc (thuộc nhóm truyện có thể đọc lại vài lần ^^). Câu chuyện bắt đầu đã vạch trần những góc khuất phũ phàng, những hiện thực tàn nhẫn của cuộc đời luôn đổi trắng thay đen. Cuộc hôn nhân không tình yêu của nàng Trình Tố Nga – một bông hoa xinh đẹp đầy gai độc và Tạ Gia Kiều là anh buôn ngọc cũng là một kẻ cướp giấu máu tanh sau lớp bọc hiền lành ngờ nghệch, mối tình vụng trộm của người vợ không ngoan với tướng cướp Phương Bằng, còn có cả hai đứa con nhỏ vốn là vô tội trong oán thù của ba người này. Người bị phản bội sẽ trả thù, nhưng Tạ Gia Kiều không dùng cách chém giết, hắn thả sống con mồi, ngạo nghễ nhìn họ lăn lộn giữa “thế gian ô trọc”, giữa “lòng người đen bạc”. Hắn chỉ việc đợi, đợi đến ngày những viễn cảnh ái ân tươi đẹp của kẻ phụ tình sụp đổ, sau năm mười năm hay lâu hơn nữa liệu đoạn tình vụng có còn nồng. Bằng lương tâm của một người từng làm cha Tạ Gia Kiều gửi gắm hai đứa trẻ cho người khác nuôi nấng, chỉ mong cuộc đời chúng đừng rơi vào kết cục như những đấng sinh thành. Rồi sau những ân oán tình thù sẽ có kẻ trắng tay, có người oán hận, chung quy cũng do gây quá nhiều nghiệp chướng, quả báo liệu có ứng…?
Nhân quả tuần hoàn… Nhiều năm sau, đủ lâu để con người hướng thiện làm lại cuộc đời, cũng đủ dài khiến họ gây ra những sai lầm trầm trọng hơn. Dòng đời xô đẩy, là tạo hóa trêu ngươi hay là gieo ác nhân nhận quả đắng, dù có là gì quả báo không chọn sai người, chỉ thương cho hai đứa trẻ ngày xưa, hai linh hồn trong trẻo ấy vốn không nên phải hoen ố bụi trần. Nhưng nỗi đời là trần trụi như vậy…  
Là cha mẹ không nhận ra con ruột của mình…
“Bé con năm đó bám sát vào hắn, đòi hắn cõng, đòi ăn hồ lô ngào đường… Vậy mà…” Đời có bao nhiêu lần “vậy mà” đây? Một bước sa chân sẽ chẳng còn quay lại được…
Là người mẹ tay nhuốm máu con…
“Con gái giờ đang nằm trong vòng tay mẹ. Chỉ là thay cho vẻ tươi cười linh động là nột cái xác lạnh ngắt. Con không biết, con chết chính từ tay mẹ.”
Là người cha tướng cướp giết người không gớm tay giờ khắc này đang hoảng loạn nhìn máu đỏ con mình chảy tràn trong mắt, một đêm bạc đầu, một đêm mất đi vợ, cả hai người con, sinh ly tử biệt đến thế là cùng…
“Đừng bỏ cha mà… Diên Bình, Diên Châu…” Gọi cho ai nghe đây? Khi người đã xa vĩnh viễn… Có hối không? Có đau không?
Là người anh bàng hoàng với nỗi đau loạn luân dày xé đến tận cửu tuyền.
“Tại sao, tại sao tôi lại là Diên Bình chứ? Tại sao…?”
“Cũng… Cũng tốt… Nàng… Không biết gì cả… Nàng chỉ ngủ… Không cần phải biết. Dù thế nào… Cũng chỉ mình ta biết… Nương tử… Tiểu muội… Cứ để cho ta…” 
Là vợ cũng là em gái, là chồng lại cũng là anh trai, đau nào như đau này, người tên Diên Bình ấy chọn cho mình cái chết, lối giải thoát đó đem đến một kết đoạn buồn nhưng là hợp lý.
Một người anh trai mong mỏi “dù là khi còn sống hay khi đã mất, nàng vẫn luôn được yêu thương che chở. Nàng sẽ là một linh hồn thanh khiết. Còn ta, mọi tội lỗi, mọi lời nguyền rủa, loạn luân, hãy để một mình ta chịu, có được không?” Mong là được…   
Bên lề của nỗi đau một người chồng hy vọng “kiếp sau được Diêm Vương thương xót, cho đầu thai tiếp tục duyên vợ chồng”. Mong chàng được như ý nguyện…
Có một nỗi xót xa nhè nhẹ chậm rãi dâng lên cay nồng khóe mắt. Khổ sở quá, dày vò quá… Đúng là SE trong truyền thuyết…
Còn một đoạn cuối, khi cố nhân gặp lại nay người yên ổn kẻ suy tàn. Phương Bằng thân tàn ma dại, cửa nát nhà tan sống dật dờ như một cái bóng đối diện với tình địch ngày xưa – Tạ Gia Kiều giờ đã là một phú thương giàu có, nét thanh thản in hằn lên cốt cách. Trông người nhìn mình, trách trời cao bất công sao không ngẫm lại mình đây…
“Vì ta biết dừng lại… Còn ngươi thì không...
Bao nhiêu đó đã đủ giải thích chưa? Hai người đàn ông, kẻ bị tham vọng hủy hoại, người yên phận không tranh chấp với quá khứ. Đằng sau nỗi đau của Phương Bằng là một tấn bi kịch, là nuối tiếc khôn nguôi, còn của Tạ gia Kiều là hạnh phúc, là an ổn của kẻ thức thời. Đến cuối cùng là đúng, là sai, là nghiệp báo, đều như mộng tại đời thường.
Cái kết với những lời văn đầy nhân văn, khiến cho ta không chỉ đọc suông mà còn phải ngẫm.
Cảm ơn tác giả Ngưng Văn đã viết nên Mộng Nam Kha.
Cảm ơn Greenhousenovels, nhóm dịch muadongxaxam – lvd – vtmk đã mang Mộng Nam Kha đến với độc giả.
 Ngọc Hạ.