Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngôn tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngôn tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Vật trong ao

Ảnh internet.
VẬT TRONG AO     
Hôm nay vừa đọc “vật trong ao”
Cảm xúc nôn nao viết vài dòng
Đọc truyện như xem phim hài ngắn
Mỗi chương tình huống thấy vui vui.
Cá chép, cá chuối cùng kết bạn
Thành đôi tri kỷ sẻ chia sầu
Rốt cuộc đời không còn cô độc
Có bạn, có ta “ấm” lạ thường.
Cá nheo đạo hạnh rất thâm sâu
Cửa miệng là câu “ta đã từng”
Rất hay chuyển đề khi nói chuyện
Khiến chúng yêu tinh thấy phát rầu
Làm cho trăm miệng chung lời nói :
“Lão Niêm, không được nói lạc đề!”
Hay một hồ ly vướng tình trần
Thích bánh bao xanh, thích đại sư
Muốn biến thành tiên chung vị trí
Để trái tim yêu được cận kề.
Có nàng tôm sông khinh bỉ cá
Quyết lòng nhập đạo luyện tu tiên
Lại thêm cua nhỏ gọi Bàng Bàng
Bận học cả ngày hay về muộn
Thế là mất trắng những bữa ngon
Hai trăm năm sau hồ nước nhỏ
Có nàng Ly ngố tới làm quan
Tính hiền thuần khiết thích quan tâm
Được chúng yêu tinh rất hài lòng
Đặt nàng biệt hiệu gọi Bạch Si.
Cuộc sống trong ao muôn màu sắc
Rảnh rỗi quần yêu cùng dạo chợ
Mua hàng hạ giá cũng vui vui
Lắm lúc xôn xao hồ dậy sóng
Thỉnh thoảng yên bình tựa nước trong.
Nếu chỉ như vậy còn gì nói
Kiếp đời thoáng mộng có gì vương
Bước sâu chút nữa nhìn mới tỏ
Là chuyện sau này, chuyện nhân sinh…
Hồ ly – Quý Du tình không kết
Khoảng cách thật gần lại hóa thật xa
Thiếu thời có tình sao chẳng ngỏ
Duyên sinh duyên diệt tự tâm ai
Để ngoảnh đầu còn mình cô lẻ
Nhìn chốn nơi này nhớ cố nhân
Đau đáu tận lòng dòng suy nghĩ
Tình thật trong tim chứa người nào?
Mảnh tình ngàn năm chờ hư ảo
Hay người đã hứa sẽ đợi nhau?
Một bước thành tiên buồn tĩnh mịch
Hay hóa thành người giữ mãi yêu thương?
Người xưa chẳng phải thường hay nói
“Nhân sinh hà xứ bất tương phùng”
Đời người thiếu gì nơi để gặp
Vì yêu sinh hận có mấy người
Điển hình là chuyện nàng tôm nhỏ
Hạ Hà cáu gắt thích tu tiên
Mộng ngày ra biển khơi rộng lớn
Thỏa chí tung hoành, mặc sức tung tăng.
Cứ tưởng nàng chữ tình không vướng bận
Nào ngờ duyên đến gặp Âm Minh
Một người phàm trần không chí rộng
Nhưng là người tốt bụng thuần lương
Thời gian đúc kết, người đưa đẩy
Nên mộng, nên duyên chuyện chỉ là
Cần người trong cuộc hiểu ra thôi
“Nếu một ngày ta không đến nữa
Liệu rằng nàng có nhớ ta không?”
Tôm sông liệu rằng nàng có hiểu
Yêu đã thành rồi kết chặt ở trong tim.
Tình duyên trong truyện không phải ít
Kể ra còn có nàng Ly ngố
Cảm tình không ít với Giao Long.
Lại có ba người cùng lẩn quẩn
Một mối tình sao có lắm kẻ sầu
Để cả ngàn năm luôn gút mắc
Hắc xà cô độc nhập tiên cư
Cá nheo tưng tửng che tâm lặng
Ếch ngồi đáy giếng chẳng màn chi.
Chuyện của ao kia nhiều vô số
Có hài vật vã cười luôn miệng
Có ngẫm chạnh lòng khiến nghĩ suy.
Có bao điển tích cười té ghế
Chỉ khen tác giả quả thực tài
Lôi kéo showbiz vào tiên giới
Còn khen anh khỉ quá đẹp trai.
Tài hèn sức mọn không thoát ý
Vỏn vẹn vài dòng thỏa tâm can
Nói chung là chuyện hay đáng đọc
Ấm áp nhân tình tại thế gian.
Ngọc Hạ.

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Review Phương đại trù

Phương đại trù (Hoa gian đề hồ Phương đầu bếp) – Nhĩ Nhã
Đây là truyện thuộc nhóm “vị” nằm trong “sắc hương vị hệ liệt” của tác giả Nhĩ Nhã. 


Edit: Leo
Beta: Linh Sniper

Nhân vật chính : Phương Nhất Chước – Thẩm Dũng.

Giới thiệu ngắn gọn : Phương đầu bếp thu phục Dũng ác bá
Cá nhân mình khá thích cái giới thiệu này, rất hàm súc, một câu đơn giản đã lột tả được nội dung.^^.
Truyện muốn hài hước có hài hước. Muốn bao nhiêu ngọt thì có bấy nhiêu. Còn muốn ly kỳ thì sao, muốn nhân văn thì thế nào? Yên tâm, tuy không đến mức kinh thiên động địa nhưng bảo đảm là đủ.
“Phương đại trù” được bắt đầu bằng món mỳ vằn thắn và màn gả thay trong truyền thuyết. Phương Nhất Chước là một đầu bếp, nhan sắc không phải là đẹp nhất nhưng tay nghề nấu nướng xứng đáng là hạng nhất. Cô mang lòng tốt giúp đỡ viên ngoại họ Phương, mặc lên người hồng y đem theo bộ bảo bối làm bếp hồi môn của cha cùng tám trăm lượng sính lễ bước lên kiệu hoa gả cho Thẩm Dũng, người được dân chúng Đông Hạng phủ trao tặng danh hiệu ác bá của năm. Từ đây bắt đầu một câu chuyện gia đình ngọt ngào, tràn đầy mỹ vị nhân gian, xen kẽ cùng những vụ án lớn nhỏ dĩ nhiên không thiếu phần phá án. Và quan trọng hơn chính là sự đáng yêu của hai bạn nam – nữ chính, sự ấm áp của tình người. Muốn biết nữ chính chinh phục chồng cùng toàn bộ lớn nhỏ ở gia đình chồng thế nào, muốn thấy “lãng tử quay đầu” ra sao, muốn thư giãn tuyệt đối, thì đừng bỏ qua “Phương đại trù”.
Mỗi chương truyện gắn tên một món ăn cùng với một tình huống, từ đó cách tác giả dẫn dắt người đọc đi theo cốt truyện khá thú vị, không gây nhàm chán, còn gì tuyệt hơn là vừa đọc vừa liên tưởng đến các món ngon ^^. Qua những câu chuyện đời thường là những thay đổi của nam chính, từ cách làm người đến tình cảm dành cho nữ chính. Có thể lúc mới đầu chàng không có tình cảm với nàng đấy, nhưng lòng người rốt cuộc cũng là thịt mềm đâu có ai dám khẳng định chuyện về sau. Từ lúc nào chàng ta đã bắt đầu để ý “nàng ta cười rộ lên cũng rất được”, từ lúc nào tỉ mỉ chọn cho nương tử một cây trâm cài, biết phải dỗ nàng vui vẻ, cho nàng hạnh phúc và cuối cùng thì cũng quán triệt phải nỗ lực trở thành tùng thành bách để vợ dựa vào.
Thẩm Dũng yêu người vợ luôn tin chàng không phải là “ác bá”, yêu một Phương Nhất Chước tay cầm môi nấu ăn miệng nói đạo lý thấm lòng người, một Phương Nhất Chước không phải là tài nữ tinh thông thi thơ, nhạc họa nhưng là một người con gái luôn quan tâm đến người khác bằng tấm chân tình. Cuối cùng cũng yêu thương rồi đấy, yêu đến không buông tay được.
“Tướng công đúng là người tốt”, “tướng công thật thông minh”, “tướng công là giỏi nhất” nói rằng Thẩm ác bá là người tốt cùng thông minh, giỏi giang bậc nhất, chắc chỉ có mình nương tử này thôi.
“Tin thì đừng nghi, nghi thì đừng tin, tin người cũng giống như rượu tang châm này, bằng không chớ tin, nếu tin sẽ phải tin cả ba đời”. Đây là tấm lòng Phương Nhất Chước dành cho Thẩm Dũng, tựa rượu tang châm nồng nàn khiến Thẩm thiếu gia nguyện cùng “say” ba đời.
Dàn nhân vật phụ cũng rất được, truyện dàn trải nhẹ nhàng nên hầu như ai mình cũng thích. Từ nhị lão nhà họ Thẩm, đến bộ khoái Thẩm Kiệt, tiểu thư đồng nói lắp Tiểu Kết Ba, hai em nha hoàn đáng yêu, đến hai vị sư phụ, lão đạo, cả cha mẹ vợ qua lời kể của Nhất Chước… Người người đều để lại ấn tượng…
Kết truyện là HE vô cùng viên mãn nhaaaaaaaaa… Có một tí phong ba nhè nhẹ nổi lên, nhưng đã được khéo léo dập tắt. Thù hận, tranh đoạt, người thắng kẻ thua đã không còn quan trọng nữa, tình cảm gia đình mới là trên hết. Hạnh phúc cần thuộc về ai thì người đó nhận được, không thiếu một phân.
“Mà không biết từ khi nào, đầu đường cuối ngõ Đông Hạng phủ bắt đầu truyền lưu một câu – không sợ trong nhà có tiểu ác bá, chỉ cần lấy được một nữ đầu bếp là tốt rồi.”
 Ngọc Hạ.