Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

Vô đề

Ảnh internet.
Bao mùa một mớ nhớ thương
Đong qua đếm lại vấn vương buồn hoài
Người đi mấy bận xa rồi
Mình ta ngồi lại chốn này ngâm thơ.
...
Than rằng gió bão thổi qua
Tình bay đi mất đìu hiu một mình
Chiều hôm bỗng chợt bần thần
Thiệp hồng đề nhận tên mình: người xưa!
Ngọc Hạ./.

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Đừng chờ nữa em ơi!

Ảnh internet.
Đừng chờ nữa em ơi!
Bởi chiều nay sẽ không ai về qua lối đó
Người đi rồi, đi xa lắm rồi em.
Em chờ gì nữa?
Khi chỉ còn tấm lưng ngược nắng
Và nỗi buồn hờ hững vắt ngang vai.
Giờ người đang ấp ôm hoài niệm khác
Và thờ ơ như kẻ lạ qua đường
Để em khóc với trang thơ đã cũ
Mặc em sầu phai sắc diện thanh xuân
Cớ gì em đợi nữa làm chi
Khi tuổi son đời người hay ngắn ngủi
Em phí hoài những năm tháng xuân xanh
Ép uổng bản thân vào mối tình trôi mất
Buông nụ cười vào một giấc thu phai
Thôi cứ đau đi,
nhưng đau nhanh thôi em nhé!
Đường đời còn dài, còn lắm lối em đi...
Ngọc Hạ./.




Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

Chờ anh đương lúc đông về

Ảnh internet.
"Chờ anh đương lúc đông về..."
           ...........................
Em viết cho em, cho anh,
cho cả mùa xa cách,
cho cuồng si vào tủ trốn người yêu.
Em đặt bút rằng nơi này trống vắng
Phiến lá buồn bay trên phố lang thang.
Em cũng đương nghe bài tình ca rất cũ
Ru êm đềm những tối thiếu hơi anh.
Rồi em tập làm thân với muôn vàn nỗi nhớ
Bất chợt ùa về vồ vập trái tim non.
Và từ lúc xa anh,
em có riêng cho mình những bí mật
Tựa như :
… Từng ích kỉ muốn rằng anh dừng bước
Nhưng vẫn nhẹ lời hai tiếng tiễn người đi.
Hay có lúc nhớ anh rất nhớ
Cần cái ôm khi mưa gió ướt mèm
Nhưng vẫn cố tỏ ra “em rất ổn”
Dù thật tình có ổn chút nào đâu.
“Anh ơi anh đi nhanh rồi về nhé!
Thu sang trang, đông qua lối nhà mình
Em sẽ pha tách trà ấm ngồi bên bồn hoa cúc
… chờ anh!”
Ngọc Hạ./.

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015

Gặp lại nhau khi ngày đã cũ

Ảnh internet.

Gặp nhau khi ngày đã cũ.

Gặp lại nhau
Biết rằng ngày đã cũ
Em của ai
Anh chẳng thể quay về
Quay quắt nhớ
Anh làm thơ cũng vội
Em của người
Không còn chỗ thương anh
Anh rất nhớ
Đôi vai gầy thân ái
Tóc em dài
Buông xõa giữa hồn anh.
Lúc em khóc
Nói đôi mình xa cách
Lúc thiệp hồng
Lặng lẽ đến tay anh
Anh thấy tủi
Cho duyên tình quá ngắn
Rồi trượt dài
Qua năm tháng không em.
Nhiều kỷ niệm
Từng nồng nàn vương vất
Nay héo tàn
Những ngõ nhỏ đơn côi
Đàn lạc phím
Bản tình ca trơ trội
Phố nắng gầy
Hoang hoải khoảng trời trưa.
Ngọc Hạ./.

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Cho em của những ngày hoang hoải


"Em đến cuối cùng chỉ là người ôm lấy tơ tình rất mảnh..."

Ảnh internet.
Em vẫn hay nghĩ về nhau của những ngày đã cũ
Vẫn mong là nhau của những thuở êm đềm
Mùa lá đổ dìu nhau qua phố trống
Tựa kề vai, tay đan chặt bàn tay.
Em thường hoài niệm về khoảng tương tư rất vội
Về mối tình có tuổi trẻ em, anh
Về đường đời với rất nhiều lựa chọn
Và em không phải là chọn lựa của anh.
Em đến cuối cùng chỉ là người ôm lấy tơ tình rất mảnh
Tình quá mỏng manh nên đổ vỡ cả rồi.
Em chỉ là hành khách nhỡ chuyến tàu năm ấy
Sân ga buồn rũ rượi bóng hoàng hôn.
Em cũng chỉ là cô gái của nỗi niềm hoang hoải
Bao ngày dài vẫn da diết đơn côi.
Ngọc Hạ./.

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Mơ về những an yên ngày cũ

Ảnh internet.
Trời đổ nắng liêu xiêu con đường vắng
Chiều gầy hao buông khúc hát tâm tình
Em vẫn đứng ở nơi mình đang sống
Đang hằng ngày cặm cụi dệt tương lai
Nhưng gió chạm, em ưu tư, thấy nhớ!
Khoảng sau hè có buồng chuối, rặng tre
Có những trưa mình em ngồi thơ thẩn
Lòng yên bình ngắm sợi nắng lang thang
Em miên man nghĩ về con đường nhỏ
Hai bên lề râm bụt thắm tình quê
Rồi bồi hồi ước ao mình trở lại
Những chuỗi ngày thơ bé chẳng âu lo
Em vô tư giữa cánh đồng lộng gió
Giữa chiều tà tím ngát cảnh hoàng hôn,
giữa vòng tay của những người thân thuộc
Vẫn đủ đầy chưa lạc mất một ai…
Chợt quẩn quanh một mình cô gái nhỏ
Với trầm buồn ôn lại chút chuyện xưa.
Ngọc Hạ./.

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

Người ở đâu

Ảnh internet.
"Người ở đâu? Giờ phố đang mưa, người ạ!"
...
Người ở đâu
Giờ nơi này có mưa rồi, người ạ!
Cũng có nỗi buồn bất chợt chen ngang
Có cả giọt lệ nơi lưng chừng khóe mắt
Khẽ khàng rơi theo mưa bụi lay phay
Người ở đâu
Lúc mưa về ngang đây vội vã
Khi phố nhỏ trở mình nên hối hả
Vai em gầy lấm tấm hạt mưa ngâu.
Người ở đâu
Khi tim em chợt trở nên yếu đuối
Em chợt cần một chiếc ô và bàn tay rất ấm
Đưa em về qua ngõ vắng giăng mưa.
Người ở đâu
Có nghe chăng em đang gọi
Em đang chờ ở góc phố thân quen
Em mặc gió mưa, em đứng đây, em đợi
Người đâu rồi
Người về với em đi.
Ngọc Hạ./.

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Thơ thẩn tháng năm!

Ảnh internet.
Tháng 5 rồi hoa còn vàng trước ngõ
Nắng còn nồng nàn vương trên tóc thơ ngây
Còn em có nhớ về một thời trẻ tuổi
Trên sân trường tà áo trắng bay bay.
Tháng 5 về vấn vương mùa xa cách
Tiếng yêu thương còn dang dở câu từ
Vầng thơ cũ trôi trong chiều mưa vội
Bước em gầy cánh phượng thoáng bâng khuâng.
Tháng 5 về cảm xúc còn bận bịu
Bận loanh quanh tìm kiếm những tâm tình
Mà ta lỡ bỏ quên ở bậc thềm đầy nắng
Ngày ngỡ ngàng sợ nhỡ tiếng chân ai.
Và tháng 5 của niềm thương, nỗi nhớ
Thuở ngây ngô đôi lúc muốn quay về
Tìm dư vị của an yên ngày đó
Cho ta tìm chút thong thả tâm tư.
Ngọc Hạ./.
P/s : Rất ít khi có khái niệm về thời gian như vầy, hay là do mình nhiều tuổi rồi...

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

Hôm nay

Ảnh internet.

Hôm nay trên phố cũ có người chưa về nữa
Khiến phiến lá trở mình buồn quạnh quẽ
Mặc gió buông qua những ngã đường ngơ ngác,
qua những chiều mòn mỏi khoảng đợi trông.
Hôm nay có người cũng đã quên hứa hẹn,
quên tình nồng, quên mọi nẻo đón đưa.
Giờ giữa gió, giữa mưa, giữa nắng vàng hiu hắt
Chỉ còn có mình tiếp bước đơn côi
Chỉ còn có mình là hoài thương, hoài nhớ
Kỉ niệm chừng mục nát lẫn nhạt phai.
Hôm nay vì người lạ đã giấu rương hồi ức
Nên vô tình lạc mất thuở yêu đương
Nên hữu tình tâm người đem san sẻ
Nên ngoảnh đầu mình rơi mất người yêu!
Ngọc Hạ.

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Một mai em về

Ảnh internet.

Đôi lúc
Chỉ là thỉnh thoảng thôi
Cô ngớ ngẩn nghĩ về anh thuở trước
Dù đôi chân đang qua miền nắng vội,
qua năm tháng dài, qua ký ức em – anh.
Anh là của riêng một thời hoa mộng,
của đôi lần tim thật nhớ miên man.
Khi ba lô trên vai lang thang cùng tuổi trẻ,
cùng giấc mơ có vui lẫn mệt nhoài…
Cô lại thèm lần nữa thấy anh cười trong trẻo
Muốn nằm trong lòng anh hưởng ấm áp, yên bình.
Cô nhớ ngày rời đi mình có nói
“Đường em chọn chông chênh lắm,
Nên mình em đi thôi
Em sợ nhỡ bước của người”.
Bao năm qua rồi
Cô gái nhỏ bướng ương ngày ấy
Giờ hình như đang loay hoay tìm kiếm,
Những an yên ngày cũ đấy anh.
Cô lắm lúc thường hay tự hỏi
Liệu anh có đến với chiếc ô màu xanh,
Khi cơn mưa vừa chớm
Che cho cô nàng khỏi ướt một chiều mưa.
Liệu anh có dang vòng tay rộng
Đón bờ vai gầy phủ kín bụi đường xa
Liệu anh có trách hờn
Rồi ôm cô lần nữa
Vỗ về cô qua những phút nghẹn ngào.
Nhưng …
Liệu có trễ không anh
Nếu một mai cô về qua lối cũ
Chốn không anh, nắng lại hóa nhạt nhòa.
Ngọc Hạ./.

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

Bởi là giản đơn trong tình đôi đứa

Ảnh internet.
Chỉ cần siết chặt tay em như lúc này
Em sẽ bỏ qua hết thảy
Bởi là em giản đơn trong tình đôi đứa
Cứ cười ngọt lịm như bây giờ anh nhé!
Em hài lòng rồi có thế thôi
Bởi là em không mong cầu chi vời vợi
Chỉ cần lời ru tình khe khẽ
Đêm yên bình em say giấc mơ ngoan.
Chỉ cần nhìn sâu vào mắt nhau,
thêm chút nữa...
Anh sẽ rõ ràng người con gái yêu anh,
là cô ngốc mà người ta hay bảo :
Một khi yêu là yêu đến dại khờ.
Ngọc Hạ./.

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Niềm nhớ chờ phai

Ảnh internet.
Con đường dài hôm nay sao chỉ có mình em
Có phải là tình quên mình có hẹn
Nên bắt em đơn độc những nẻo về
Lá vàng rơi vô tình kín lối
Sương giăng mờ phủ những khoảng tương tư
Người còn nhớ hay giờ không màng tới
Đoạn ân tình thuở trẻ chớm yêu đương
Trời về chiều, hoàng hôn dần tắt nắng
Em chờ gì ở nơi cũ không anh.
Thiên đường xưa em với tay chẳng tới
Dù là nơi đôi đứa đã từng yêu
Ai đối với anh giờ là hơi thở
Còn em là đoạn quá khứ lãng quên
Kỷ niệm có đẹp cũng không bao giờ xóa hết
Bao ưu thương em chất chứa trong lòng
Từng mong đợi, từng chờ, từng hy vọng
Mơ mộng chung đôi của một mối nhân tình
Nào đâu biết giấc mơ nhanh vụt mất
Nào đâu hay chỉ một mối tơ vương…
Một buổi chiều trên con đường lá đổ
Em đi về với niềm nhớ chờ phai.
Ngọc Hạ./.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Người có biết, ta đã lạc nhau rồi

Ảnh internet.
Có ai biết không, đã có…
Những ngón tay đan lạc mất nhau giữa chớm đông lạnh lẽo
Có ai biết không, đã có…
Một người đang cố đàm phán với trái tim đau,
để thôi đừng nhớ cũng đừng mong chờ nữa.
Liệu có ai chịu biết cho cõi lòng vỡ òa nức nở,
lúc đêm hoang mang, khi tình lỡ không về.
Chỉ có em biết là mình đang vấp ngã giữa chênh vênh, giữa tháng rộng năm dài.
Cũng chỉ có mình em dừng chân trước một khoảng bơ vơ,
Người của nắng gió, rồi cũng đi mất khi hoàng hôn vừa đến
Nhanh đến độ một cái hẹn cũng lỡ làng
Nhanh đến mức em chưa kịp tỉnh giấc,
để xem người có cười với em khi rời đi,
để xem có còn chút ấm nồng nào trong mắt người như ngày cũ.
Trễ rồi, em biết là đã trễ…
Không gian quạnh quẽ, người đi chừa lại cho em kỷ niệm nhạt nhòa,
dành cho em tấm lưng ngược nắng cùng với vòng tay trống và vô vàn khắc khoải.
Có ai biết không, có một nỗi buồn đã nên hình dáng
Có ai biết không, giữa phố vội vàng đôi bàn tay buông lơi
Có ai biết không, vì người đi mau quá, em chậm chân nên nhỡ bước người rồi.
Người rời xa, em về với góc phố một chiều mong mỏi mình thôi thương nhớ.
Em lại về với cô gái của những an yên xưa,
của nhật ký, của mưa, hay nắng vội,
của vầng thơ thuộc về mình em yên ắng.
Em biết và người rồi có biết…

Ta lạc nhau.
Ngọc Hạ./.

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Bởi gió lạnh rồi thổi rét trái tim em


... Ngày trở lạnh và những tâm tình đã bám bụi thời gian... 
Ảnh internet.
Em chẳng biết bản thân mình sao nữa
Cứ quẩn quanh giữa hai chữ nhân tình
Chẳng phải đã thấy trước mảnh duyên này vô vọng
Vậy mà lòng còn mang hoài những ảo ảnh tương tư.
Em không biết đã qua bao mùa nhớ
Đoạn tình chung mãi chẳng viết thành lời
Anh có hẹn – nhưng là cùng ai khác
Em một mình lạc bước khoảng tơ vương
Hay là em thôi đợi chờ anh nhé?
Bởi gió lạnh rồi thổi rét trái tim em.
Ngọc Hạ./.

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Chong chóng thôi quay

Ảnh internet.
-          Nói tới đây thôi, anh có hẹn với Kim.
-          Vậy  anh đi nhanh đi, em ngồi lại chút nữa rồi về sau.
Phong không nói tiếp câu nào nữa, anh trả tiền nước rồi lao đi vội vã, nhanh hơn cả lúc anh đến đây. Tôi ngồi lại buông tiếng thở dài, thả nụ cười gượng gạo theo sau lưng anh, cuộc nói chuyện chưa bắt đầu đã mau mắn kết thúc. Nắng chiều nhàn nhạt xuyên qua khung cửa nhỏ in bóng tôi cô độc, tôi thong thả bưng ly café sữa đưa lên miệng nhưng chẳng thấy đắng ngọt chỉ còn nhạt nhẽo đá tan ra gần hết, nghe như cả nhịp tim tôi cũng loãng. Con phố ngoài kia đột nhiên buồn hiu hắt…
Tôi và Phong quen biết nhau từ nhỏ, cùng nhau trưởng thành, thân thiết đến cả từng sở thích lẫn suy nghĩ và tôi từng “tưởng” anh thích tôi như người ta hay kể về chuyện tình “thanh mai trúc mã”. Buồn thay hình như thứ tình cảm ấy trong câu chuyện của tôi chỉ xuất phát từ một phía. Là tôi đơn phương lầm tưởng, anh đơn giản xem tôi như một người bạn thân, một đứa em gái chứ không phải là một cô gái. Nhưng tôi bất chấp, bởi anh có lang thang vô tận thì tôi tin tưởng mình sẽ là chốn dừng chân của anh sau những tháng ngày phiêu du, tình yêu của tôi tồn tại là dành cho anh. Phong tìm tôi khi anh cần một người ngồi bên cạnh im lặng để nghe anh nói, để anh thoải mái trải dài những tâm sự. Hôm nay cũng không ngoại lệ, anh gọi cho tôi và kết thúc câu chuyện trong vội vàng, anh bận với một mối tình khác, không phải tôi. Nhưng như vậy thì đã sao, anh rồi cũng sẽ dừng chân, tôi cố chấp thế đấy tự mình ôm khư khư tình ảo.
Chiều nọ như bao chiều Phong lại cho tôi cái hẹn, chỉ để…
-          Anh không nghĩ Kim lại trẻ con như vậy? Anh đã nghĩ đến việc chia tay với cô ấy, giá như cô ấy được một nửa dịu dàng hiểu chuyện như em thì hay biết mấy. Anh than thở sau những tranh cãi vụng vặt.
-          Nhưng anh vẫn còn yêu chị ấy?  Tôi nói rồi thầm cầu mong anh phủ nhận.
Anh ngây ra không nói tiếp, khuấy đều ly nước rồi chậm rãi hớp từng ngụm nhỏ. Anh khẽ cười như đang mường tượng câu chuyện xa xăm nào đó trong một thế giới chứa đầy những kỷ niệm yêu đương của anh và người con gái tên Kim ấy.
-          Em lại nói đúng rồi, khiến cho anh tức giận, làm cho anh cảm thấy ngọt ngào, khiến cho anh mỗi ngày càng yêu thương có lẽ chỉ có Kim.
       Mắt anh ngập tràn hạnh phúc, một thứ cảm xúc tồn tại dành riêng cho hai người yêu nhau vốn không thể san sẻ cho người thứ ba, vĩnh viễn không thể… Ngày qua tháng lại cứ mãi đuổi theo trong vô vọng của những nghĩ suy rằng có một ngày khi anh chồn chân đứng lại sẽ thấy tôi luôn ở cạnh anh, luôn dành cho anh trọn vẹn trái tim mình và anh sẽ chọn tôi là chương cuối của tình anh. Tôi khờ khạo bao năm chưa từng nhận ra một chân lý rằng không ai có thể níu kéo được gió, gió vô hình vô sắc, liệu gió có tình chăng? Liệu tôi có may mắn lưu lại cho ai chút tình vương vãi của một mảnh tình đơn phương? Tôi mệt mỏi khi cứ đứng yên đây chờ đợi anh ngoái đầu nhìn lại, cứ cố ép mình trở thành khuôn mẫu sáo rỗng thuận mắt anh. Có lẽ ai đó đã đúng tôi không phải là mây để có thể rong ruổi theo gió mãi, tôi chỉ là cánh chong chóng bé nhỏ cứ quay mỗi khi gió đến, cố gắng không ngừng để nói cho gió biết “ở nơi đây có người chờ anh”. Chờ anh… Chợt bối rối, chợt thoáng qua dòng suy nghĩ…Vây tôi chờ gì ở phía trước mông lung đây? Chờ gì đây? 
-          Có khi nào anh thật lòng nghĩ về món quà sẽ tặng em trong dịp sinh nhật không?
Lần đầu nhận quà tôi đã rất háo hứng, quà anh tặng là chú gấu bông xinh xắn diện chiếc váy màu hồng con gái, tôi nâng niu xem nó như báu vật. Những hộp quà mừng tôi thêm tuổi mới năm tiếp năm vẫn vẹn nguyên như ngày nào, vẫn là chú gấu bông anh mua mà chưa từng dùng cảm xúc để nghĩ rằng cô bé hôm nào giờ đã lớn, đã có những rung động đầu đời, đã không còn những ngây ngô thuở nhỏ, đã nhạy cảm biết buồn vì lòng ai hờ hững.
-          Anh có bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại phía sau lưng anh chưa?
Anh không trả lời. Anh chưa một lần quan tâm rằng trong những lần anh hối hả rời đi vẫn có một cô ngốc luôn ở đằng sau dõi theo bước anh. Anh đi nhanh hay chậm, rẽ trái hay phải,… Anh lặng thinh, anh không đáp trả. Bởi tất cả anh đều không hay biết. Bởi anh có bao giờ nhìn lại đâu.
-          Anh có từng thích em với tư cách là một cô gái, dù chỉ một chút thôi? Có không anh?
“Em thì luôn luôn thích anh, không phải đem anh thành anh trai mà thương, mà nhớ. Là em thích người con trai tên Phong, là anh, là chính anh”. Tôi cứ hỏi mãi trong sự im lặng của anh. Anh không nói, ánh mắt cụp xuống như khẽ khàng xác nhận tình cảm của mình và phủ nhận tấm chân tình của tôi. Còn tôi, lần đầu tiên nhìn thẳng vào anh với trái tim đủ cứng cỏi để dũng cảm nhận thức chuyện, đối với anh tôi mãi chỉ có thể là một dấu lặng trong những trang cuộc đời anh. Đến lúc này chẳng biết anh hay tôi là gió kia rong ruổi, anh cứ tự do với bước chân của chàng lãng tử còn tôi bao năm tháng qua lại mải mệt rượt theo. Tôi ngốc nghếch không chấp nhận sự thật mình nên đứng lại, nếu như vậy có lẽ tôi đã không thêu dệt nên đoạn tình vốn dĩ không tồn tại kết quả mỹ mãn.

Thôi thì còn cố chấp làm gì, đành gom lại những cảm tình vụn, đem ép thật kỹ vào guồng quay ký ức để bước ra khỏi thế giới chỉ có anh. Ngày mai hay ngày mai nữa với tôi anh sẽ chỉ còn là một hồi ức cho tình đầu không trọn vẹn. Tôi hy vọng thế. Để lỡ ngày kia khi cơn gió của ngày tháng cũ có vô tình thổi qua đây, chong chóng sẽ thôi không quay nữa. Vì giờ, nó đã không còn trông chờ cơn gió ấy!
Ngc H./.

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Khi ta bước qua nhau

Em từng chỉ đứng yên một nơi chờ anh tới
Sợ lỡ nhanh chân rồi khiến tình đi lạc
Rồi để tình chờ, rồi lỡ dỡ yêu đương.
Cớ sao anh ơi! Đường tình em lẻ bạn
Đợi anh hoài, đợi được tiếng thở than.
Anh cứ bảo em, chờ anh dăm năm nữa
Rồi người miệt mài rong ruổi ở phương xa
Người vẫn bận, người quên mình có hẹn
Như chim muông chẳng mỏi cánh quay về.
Tuổi trẻ của em đâu nhiều mà tặng anh cho đủ
Thời gian vô thường phủ khóe mắt nhạt phai
Em mệt rồi nên buông tay tình nhé!
Em mệt nhoài giữa những khoảng đợi mong...
Không biết sau này, khi chừng mươi năm nữa,
Khi ta bước qua nhau giữa nẻo đường đời
Từng có nồng nàn giờ đã hóa bèo mây,
Khi ta bước qua nhau như hai người xa lạ
Thoáng sững sờ không ánh mắt buông trao,
Khi ta bước qua nhau mùi hương tình như cũ
Nhưng tim nguội rồi nên chẳng bén men say,
Khi ta bước qua nhau tình đã về ngược hướng
Anh nghĩ gì phía nhạt nắng không em.
Ngọc Hạ.

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

Mượn


Mượn nỗi buồn cũ kỹ
Gởi gió về với mây
Mượn cả ngày nắng tắt
Giấu hững hờ trên mi.

Mượn những trang nhật ký
Của tháng ngày không tên
Vay khung trời hoa mộng
Dệt nỗi sầu chơ vơ.

Mượn những chiều mưa cũ
Xóa hộ dấu chân xưa
Trên đoạn đường năm ấy
Ta và mình đi qua.

Mượn luôn màn sương mỏng
Phủ ký ức lỡ làng
Ta đợi ngày nắng ráo
Tiễn nhạt nhòa tơ vương.

Ngọc Hạ.

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Tan mưa cho em một bắt đầu.

Những nốt nhạc trầm bổng vang lên bên trong gian phòng nhỏ nhuốm màu cũ kỹ, bẻ cong không gian buồn thảm và cả trái tim người con gái đang mân mê những phím đàn trong vô thức. Cô khóc, dù đã cố nhưng vẫn không không giấu diếm được những cảm xúc của bản thân, không xóa nhòa được một sự rằng thật cô thất tình. Gặp và quen biết anh đều là những lần tình cờ rồi thật bất ngờ cô thấy mình rung rinh trước anh. Cô luôn nhìn về phía anh, kể cả lúc anh nói, anh cười đều làm trái tim cô xao xuyến. Dần dần như một thói quen cô cứ mãi dõi theo anh, với tư cách là một người con gái chứ không phải đứa em kết nghĩa bé bỏng hôm nào. Mọi âm thanh khô khốc im bặt, những giọt nước mắt rơi vội vã trong tiếng nấc nghẹn ngào. Cô vung tay mạnh vào không khí cố xua tan những hình ảnh đang chập chờn hiện ra… Cô đã để cho tình cảm mù quáng của mình đi quá xa, để rồi lại bị chính những cảm giác của bản thân đánh lừa. Anh để ý đến cô sao? Không hề. Anh yêu cô không? Càng không. Chỉ mình cô, chỉ một mình cô đơn phương trong mảnh tình này thôi. Anh không hề yêu cô như chính cô lầm tưởng. Làm sao, làm sao để quên đây?
"Anh nè, anh có người yêu chưa?"
Anh khuấy nhẹ ly café đặc sánh cười gượng, im lặng nhìn ra xa xăm. Cô không nhõng nhẽo đòi anh trả lời nữa, trong phút chốc cô khẽ đau lòng khi thấy ánh mắt anh u sầu. Cô tự hỏi tại sao anh lại buồn như vậy? Phải chăng một đoạn tình nào đó đã ghim chặt tận tâm anh? Liệu có còn chỗ cho cô không? Có không?
"Sao này nếu có dịp anh sẽ kể cho em nghe chịu không?"
"Em sẽ chờ."
Cô nói là sẽ chờ lời giải đáp, cũng là sẽ chờ anh đón nhận tình cô… Cứ như vậy cô cố chấp tự cho mình cơ hội, dò dẫm trên con đường tình chông chênh, dẫu biết hy vọng rất mong manh vì mối tình thầm lặng này. Nhưng cô vẫn cứ tin một ngày nào đó phép màu sẽ xảy ra, mang cô đến bên anh.
Cô nằm xuống sàn gỗ lạnh, thu người lại, chiếc váy dài phủ kín cả chân cũng không khiến cô thấy ấm áp hơn, cô mím chặt môi nước mắt lăn dài từ khóe mắt buồn qua cánh mũi đẹp rớt xuống ướt đẫm từng dòng suy nghĩ. Cô đã ước gì tồn tại điều kì diệu, anh sẽ yêu cô, họ sẽ có một tình yêu đẹp. Cô nhắm nghiền đôi mắt ứ lệ, phép màu thì chỉ có trong cổ tích, hiện thực quá xa vời, càng với tay níu giữ mọi thứ càng trôi xa ra khỏi tầm tay cô.
"Tại sao em không thể yêu anh? Em đã rất hạnh phúc khi ở bên anh, chính anh đã cho em những kỷ niệm, những vấn vương, những mộng tưởng."
"Tất cả chỉ là những cảm nhận của em mà thôi. Anh không phải là người có thể làm cho em hạnh phúc. Anh và em mãi mãi sẽ không bao giờ…"
"Anh thôi đi. Người con gái bên cạnh anh tại sao không phải là em? Tại sao chứ? Chẳng lẽ trong suốt thời gian qua anh không có chút tình cảm nào với em hết, những gì anh dành cho em đều là giả dối hết sao?"
"Anh xin lỗi. Anh luôn muốn giấu kín một sự thật mà đến cả trong mơ anh cũng không dám nghĩ mình sẽ nói với bất kì ai. Anh biết em yêu anh nhưng anh không thể đáp trả lại tình cảm em dành cho anh. Anh không thể yêu đương như một người con trai bình thường, anh xin lỗi đã làm cho em hiểu lầm, anh ước gì mình đừng bao giờ bước vào cuộc sống của em, anh xin lỗi em, xin lỗi em Hân à…"
Cô ngồi bệt ra đất, gương mặt thẫn thờ nhếch nhác nước mắt. Cô không tin vào những gì mình nghe thấy, anh nói rất nhiều nhưng dường như những lời nói đó chỉ thoảng qua tai cô rất nhẹ. Một sự thật… Anh đã phải rất khó khăn khi nói ra, anh nghẹn lời, cô nhức nhối. Vậy mà bấy lâu nay cô cứ vô tư, hối hả quanh anh mà không nhận ra rằng anh không hề và không thể yêu bất cứ cô gái nào. Anh luôn trầm tư như thể đang giấu diếm một bí mật, cô cho là anh lạnh lùng cuốn hút nhưng tất cả đều chỉ để anh che đậy con người thật của mình. Hẳn là anh đã rất đau khổ, còn cô thì cứ vô tư muốn mở cho bằng được cánh cửa đang khóa kín đó. Từ bỏ thôi, cô phải theo đuổi thế nào một kết cục đã biết trước là chẳng hề mỹ mãn. Đành dừng lại thôi, cô gái nhỏ!
Cô ngồi chống tay lên bàn, lãng đãng nhìn ra ngoài, trời đang mưa nước bám vào cửa sổ chảy nhè nhẹ xuống, cô đưa tay chạm vào khung kính trong suốt như thể chạm được cả vào từng hạt mưa đang rơi.  
"Ly nước tan đá hết rồi kìa…"
Cô giật mình ngước nhìn, anh đang đứng trước mặt cô nở nụ cười hiền. Một năm hai tháng yêu thầm anh, cố gắng khiến anh đáp trả tình cảm, gần nửa năm để quên anh, cô mất khá lâu thời gian để xếp lại tình yêu dành cho anh và chấp nhận anh như một người bạn, một người anh trai. Anh vẫn vậy, vẫn nhẹ nhàng đáng mến, vẫn có thể khiến trái tim của bất kì ai rung động, nhưng với cô mọi thứ giờ đây đã lùi về thành ký ức mà đã là quá khứ thì tốt nhất nó cần được ngủ yên.
"Ngày mai anh sang Anh rồi, em sẽ ra tiễn anh chứ?"
"Dĩ nhiên rồi, anh bay chuyến mấy giờ?"
"5h chiều, lần này có lẽ anh đi hơi lâu". Anh nhấp ngụm café nói chậm chạp.
"Ừm, anh đi một mình hay là…?". Cô bỏ ngỏ câu nói lấp lửng.
"Anh đi với Khang, gia đình anh sẽ không chấp nhận chuyện này nên bọn anh sẽ qua đó một thời gian, anh vừa xin chuyển công tác tuần trước". Giọng anh trầm đều hạnh phúc và cũng đã tự nhiên hơn khi đề cập tới chuyện này.
"Em cũng đoán ra được, anh giữ gìn sức khỏe nha, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà."
"Anh cám ơn em."
"Vì chuyện gì?"
"Vì mọi chuyện, vì đã chấp nhận và làm bạn với anh."
"Anh làm em cảm thấy mình vĩ đại lắm đó. Giờ nghĩ lại em thấy thật may, nếu em cứ ngang bướng thì có lẽ giờ này cả anh và em đều sẽ đau khổ". Cô mỉm cười dịu dàng nhìn anh.
"Em là một cô gái tốt rồi hạnh phúc sẽ tìm đến với em. Anh tin chắc là thế".
"Em biết mà. Anh cũng phải hạnh phúc đó".
Hai giọng cười hòa vào nhau, bên ngoài mưa cứ lất phất làm dịu mát cả một góc trời và những nỗi lòng thôi không còn vướng bận.
Sau những ngày mưa trời trong vắt, khô cóng không một chút ẩm ướt. Cô ngước lên bầu trời cao xanh nhìn phi cơ khuất dần vào mây trắng, vẫy tay chào tình đầu. Bây giờ vẫn chưa muộn để có một bắt đầu mới…   
Ngọc Hạ.

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Thạch thảo vẫn đợi anh

Ảnh internet.
Ai từng hái tặng em một khóm hoa thạch thảo
Chút nhẹ nhàng từng cánh mỏng ưu tư
Sắc hoa tím vào cuối thu dìu dịu
Tím cả trời, cả đất, cả hồn ai.
Ai từng hái tặng em một khóm hoa thạch thảo
Khiến lòng em sao nhớ mãi không quên
Ai từng bảo với em : Hãy chờ anh về nhé!
Chờ anh về mùa thạch thảo tươi hoa.
Dù đôi ta giờ trời nam đất bắc
Mượn gió chiều gửi nỗi nhớ cho anh
Nhắn giúp anh yêu bao mùa thu thương nhớ
Em vẫn chờ, thạch thảo vẫn đợi anh.
Ngọc Hạ.

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Vật trong ao

Ảnh internet.
VẬT TRONG AO     
Hôm nay vừa đọc “vật trong ao”
Cảm xúc nôn nao viết vài dòng
Đọc truyện như xem phim hài ngắn
Mỗi chương tình huống thấy vui vui.
Cá chép, cá chuối cùng kết bạn
Thành đôi tri kỷ sẻ chia sầu
Rốt cuộc đời không còn cô độc
Có bạn, có ta “ấm” lạ thường.
Cá nheo đạo hạnh rất thâm sâu
Cửa miệng là câu “ta đã từng”
Rất hay chuyển đề khi nói chuyện
Khiến chúng yêu tinh thấy phát rầu
Làm cho trăm miệng chung lời nói :
“Lão Niêm, không được nói lạc đề!”
Hay một hồ ly vướng tình trần
Thích bánh bao xanh, thích đại sư
Muốn biến thành tiên chung vị trí
Để trái tim yêu được cận kề.
Có nàng tôm sông khinh bỉ cá
Quyết lòng nhập đạo luyện tu tiên
Lại thêm cua nhỏ gọi Bàng Bàng
Bận học cả ngày hay về muộn
Thế là mất trắng những bữa ngon
Hai trăm năm sau hồ nước nhỏ
Có nàng Ly ngố tới làm quan
Tính hiền thuần khiết thích quan tâm
Được chúng yêu tinh rất hài lòng
Đặt nàng biệt hiệu gọi Bạch Si.
Cuộc sống trong ao muôn màu sắc
Rảnh rỗi quần yêu cùng dạo chợ
Mua hàng hạ giá cũng vui vui
Lắm lúc xôn xao hồ dậy sóng
Thỉnh thoảng yên bình tựa nước trong.
Nếu chỉ như vậy còn gì nói
Kiếp đời thoáng mộng có gì vương
Bước sâu chút nữa nhìn mới tỏ
Là chuyện sau này, chuyện nhân sinh…
Hồ ly – Quý Du tình không kết
Khoảng cách thật gần lại hóa thật xa
Thiếu thời có tình sao chẳng ngỏ
Duyên sinh duyên diệt tự tâm ai
Để ngoảnh đầu còn mình cô lẻ
Nhìn chốn nơi này nhớ cố nhân
Đau đáu tận lòng dòng suy nghĩ
Tình thật trong tim chứa người nào?
Mảnh tình ngàn năm chờ hư ảo
Hay người đã hứa sẽ đợi nhau?
Một bước thành tiên buồn tĩnh mịch
Hay hóa thành người giữ mãi yêu thương?
Người xưa chẳng phải thường hay nói
“Nhân sinh hà xứ bất tương phùng”
Đời người thiếu gì nơi để gặp
Vì yêu sinh hận có mấy người
Điển hình là chuyện nàng tôm nhỏ
Hạ Hà cáu gắt thích tu tiên
Mộng ngày ra biển khơi rộng lớn
Thỏa chí tung hoành, mặc sức tung tăng.
Cứ tưởng nàng chữ tình không vướng bận
Nào ngờ duyên đến gặp Âm Minh
Một người phàm trần không chí rộng
Nhưng là người tốt bụng thuần lương
Thời gian đúc kết, người đưa đẩy
Nên mộng, nên duyên chuyện chỉ là
Cần người trong cuộc hiểu ra thôi
“Nếu một ngày ta không đến nữa
Liệu rằng nàng có nhớ ta không?”
Tôm sông liệu rằng nàng có hiểu
Yêu đã thành rồi kết chặt ở trong tim.
Tình duyên trong truyện không phải ít
Kể ra còn có nàng Ly ngố
Cảm tình không ít với Giao Long.
Lại có ba người cùng lẩn quẩn
Một mối tình sao có lắm kẻ sầu
Để cả ngàn năm luôn gút mắc
Hắc xà cô độc nhập tiên cư
Cá nheo tưng tửng che tâm lặng
Ếch ngồi đáy giếng chẳng màn chi.
Chuyện của ao kia nhiều vô số
Có hài vật vã cười luôn miệng
Có ngẫm chạnh lòng khiến nghĩ suy.
Có bao điển tích cười té ghế
Chỉ khen tác giả quả thực tài
Lôi kéo showbiz vào tiên giới
Còn khen anh khỉ quá đẹp trai.
Tài hèn sức mọn không thoát ý
Vỏn vẹn vài dòng thỏa tâm can
Nói chung là chuyện hay đáng đọc
Ấm áp nhân tình tại thế gian.
Ngọc Hạ.