Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Chong chóng thôi quay

Ảnh internet.
-          Nói tới đây thôi, anh có hẹn với Kim.
-          Vậy  anh đi nhanh đi, em ngồi lại chút nữa rồi về sau.
Phong không nói tiếp câu nào nữa, anh trả tiền nước rồi lao đi vội vã, nhanh hơn cả lúc anh đến đây. Tôi ngồi lại buông tiếng thở dài, thả nụ cười gượng gạo theo sau lưng anh, cuộc nói chuyện chưa bắt đầu đã mau mắn kết thúc. Nắng chiều nhàn nhạt xuyên qua khung cửa nhỏ in bóng tôi cô độc, tôi thong thả bưng ly café sữa đưa lên miệng nhưng chẳng thấy đắng ngọt chỉ còn nhạt nhẽo đá tan ra gần hết, nghe như cả nhịp tim tôi cũng loãng. Con phố ngoài kia đột nhiên buồn hiu hắt…
Tôi và Phong quen biết nhau từ nhỏ, cùng nhau trưởng thành, thân thiết đến cả từng sở thích lẫn suy nghĩ và tôi từng “tưởng” anh thích tôi như người ta hay kể về chuyện tình “thanh mai trúc mã”. Buồn thay hình như thứ tình cảm ấy trong câu chuyện của tôi chỉ xuất phát từ một phía. Là tôi đơn phương lầm tưởng, anh đơn giản xem tôi như một người bạn thân, một đứa em gái chứ không phải là một cô gái. Nhưng tôi bất chấp, bởi anh có lang thang vô tận thì tôi tin tưởng mình sẽ là chốn dừng chân của anh sau những tháng ngày phiêu du, tình yêu của tôi tồn tại là dành cho anh. Phong tìm tôi khi anh cần một người ngồi bên cạnh im lặng để nghe anh nói, để anh thoải mái trải dài những tâm sự. Hôm nay cũng không ngoại lệ, anh gọi cho tôi và kết thúc câu chuyện trong vội vàng, anh bận với một mối tình khác, không phải tôi. Nhưng như vậy thì đã sao, anh rồi cũng sẽ dừng chân, tôi cố chấp thế đấy tự mình ôm khư khư tình ảo.
Chiều nọ như bao chiều Phong lại cho tôi cái hẹn, chỉ để…
-          Anh không nghĩ Kim lại trẻ con như vậy? Anh đã nghĩ đến việc chia tay với cô ấy, giá như cô ấy được một nửa dịu dàng hiểu chuyện như em thì hay biết mấy. Anh than thở sau những tranh cãi vụng vặt.
-          Nhưng anh vẫn còn yêu chị ấy?  Tôi nói rồi thầm cầu mong anh phủ nhận.
Anh ngây ra không nói tiếp, khuấy đều ly nước rồi chậm rãi hớp từng ngụm nhỏ. Anh khẽ cười như đang mường tượng câu chuyện xa xăm nào đó trong một thế giới chứa đầy những kỷ niệm yêu đương của anh và người con gái tên Kim ấy.
-          Em lại nói đúng rồi, khiến cho anh tức giận, làm cho anh cảm thấy ngọt ngào, khiến cho anh mỗi ngày càng yêu thương có lẽ chỉ có Kim.
       Mắt anh ngập tràn hạnh phúc, một thứ cảm xúc tồn tại dành riêng cho hai người yêu nhau vốn không thể san sẻ cho người thứ ba, vĩnh viễn không thể… Ngày qua tháng lại cứ mãi đuổi theo trong vô vọng của những nghĩ suy rằng có một ngày khi anh chồn chân đứng lại sẽ thấy tôi luôn ở cạnh anh, luôn dành cho anh trọn vẹn trái tim mình và anh sẽ chọn tôi là chương cuối của tình anh. Tôi khờ khạo bao năm chưa từng nhận ra một chân lý rằng không ai có thể níu kéo được gió, gió vô hình vô sắc, liệu gió có tình chăng? Liệu tôi có may mắn lưu lại cho ai chút tình vương vãi của một mảnh tình đơn phương? Tôi mệt mỏi khi cứ đứng yên đây chờ đợi anh ngoái đầu nhìn lại, cứ cố ép mình trở thành khuôn mẫu sáo rỗng thuận mắt anh. Có lẽ ai đó đã đúng tôi không phải là mây để có thể rong ruổi theo gió mãi, tôi chỉ là cánh chong chóng bé nhỏ cứ quay mỗi khi gió đến, cố gắng không ngừng để nói cho gió biết “ở nơi đây có người chờ anh”. Chờ anh… Chợt bối rối, chợt thoáng qua dòng suy nghĩ…Vây tôi chờ gì ở phía trước mông lung đây? Chờ gì đây? 
-          Có khi nào anh thật lòng nghĩ về món quà sẽ tặng em trong dịp sinh nhật không?
Lần đầu nhận quà tôi đã rất háo hứng, quà anh tặng là chú gấu bông xinh xắn diện chiếc váy màu hồng con gái, tôi nâng niu xem nó như báu vật. Những hộp quà mừng tôi thêm tuổi mới năm tiếp năm vẫn vẹn nguyên như ngày nào, vẫn là chú gấu bông anh mua mà chưa từng dùng cảm xúc để nghĩ rằng cô bé hôm nào giờ đã lớn, đã có những rung động đầu đời, đã không còn những ngây ngô thuở nhỏ, đã nhạy cảm biết buồn vì lòng ai hờ hững.
-          Anh có bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại phía sau lưng anh chưa?
Anh không trả lời. Anh chưa một lần quan tâm rằng trong những lần anh hối hả rời đi vẫn có một cô ngốc luôn ở đằng sau dõi theo bước anh. Anh đi nhanh hay chậm, rẽ trái hay phải,… Anh lặng thinh, anh không đáp trả. Bởi tất cả anh đều không hay biết. Bởi anh có bao giờ nhìn lại đâu.
-          Anh có từng thích em với tư cách là một cô gái, dù chỉ một chút thôi? Có không anh?
“Em thì luôn luôn thích anh, không phải đem anh thành anh trai mà thương, mà nhớ. Là em thích người con trai tên Phong, là anh, là chính anh”. Tôi cứ hỏi mãi trong sự im lặng của anh. Anh không nói, ánh mắt cụp xuống như khẽ khàng xác nhận tình cảm của mình và phủ nhận tấm chân tình của tôi. Còn tôi, lần đầu tiên nhìn thẳng vào anh với trái tim đủ cứng cỏi để dũng cảm nhận thức chuyện, đối với anh tôi mãi chỉ có thể là một dấu lặng trong những trang cuộc đời anh. Đến lúc này chẳng biết anh hay tôi là gió kia rong ruổi, anh cứ tự do với bước chân của chàng lãng tử còn tôi bao năm tháng qua lại mải mệt rượt theo. Tôi ngốc nghếch không chấp nhận sự thật mình nên đứng lại, nếu như vậy có lẽ tôi đã không thêu dệt nên đoạn tình vốn dĩ không tồn tại kết quả mỹ mãn.

Thôi thì còn cố chấp làm gì, đành gom lại những cảm tình vụn, đem ép thật kỹ vào guồng quay ký ức để bước ra khỏi thế giới chỉ có anh. Ngày mai hay ngày mai nữa với tôi anh sẽ chỉ còn là một hồi ức cho tình đầu không trọn vẹn. Tôi hy vọng thế. Để lỡ ngày kia khi cơn gió của ngày tháng cũ có vô tình thổi qua đây, chong chóng sẽ thôi không quay nữa. Vì giờ, nó đã không còn trông chờ cơn gió ấy!
Ngc H./.

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Tan mưa cho em một bắt đầu.

Những nốt nhạc trầm bổng vang lên bên trong gian phòng nhỏ nhuốm màu cũ kỹ, bẻ cong không gian buồn thảm và cả trái tim người con gái đang mân mê những phím đàn trong vô thức. Cô khóc, dù đã cố nhưng vẫn không không giấu diếm được những cảm xúc của bản thân, không xóa nhòa được một sự rằng thật cô thất tình. Gặp và quen biết anh đều là những lần tình cờ rồi thật bất ngờ cô thấy mình rung rinh trước anh. Cô luôn nhìn về phía anh, kể cả lúc anh nói, anh cười đều làm trái tim cô xao xuyến. Dần dần như một thói quen cô cứ mãi dõi theo anh, với tư cách là một người con gái chứ không phải đứa em kết nghĩa bé bỏng hôm nào. Mọi âm thanh khô khốc im bặt, những giọt nước mắt rơi vội vã trong tiếng nấc nghẹn ngào. Cô vung tay mạnh vào không khí cố xua tan những hình ảnh đang chập chờn hiện ra… Cô đã để cho tình cảm mù quáng của mình đi quá xa, để rồi lại bị chính những cảm giác của bản thân đánh lừa. Anh để ý đến cô sao? Không hề. Anh yêu cô không? Càng không. Chỉ mình cô, chỉ một mình cô đơn phương trong mảnh tình này thôi. Anh không hề yêu cô như chính cô lầm tưởng. Làm sao, làm sao để quên đây?
"Anh nè, anh có người yêu chưa?"
Anh khuấy nhẹ ly café đặc sánh cười gượng, im lặng nhìn ra xa xăm. Cô không nhõng nhẽo đòi anh trả lời nữa, trong phút chốc cô khẽ đau lòng khi thấy ánh mắt anh u sầu. Cô tự hỏi tại sao anh lại buồn như vậy? Phải chăng một đoạn tình nào đó đã ghim chặt tận tâm anh? Liệu có còn chỗ cho cô không? Có không?
"Sao này nếu có dịp anh sẽ kể cho em nghe chịu không?"
"Em sẽ chờ."
Cô nói là sẽ chờ lời giải đáp, cũng là sẽ chờ anh đón nhận tình cô… Cứ như vậy cô cố chấp tự cho mình cơ hội, dò dẫm trên con đường tình chông chênh, dẫu biết hy vọng rất mong manh vì mối tình thầm lặng này. Nhưng cô vẫn cứ tin một ngày nào đó phép màu sẽ xảy ra, mang cô đến bên anh.
Cô nằm xuống sàn gỗ lạnh, thu người lại, chiếc váy dài phủ kín cả chân cũng không khiến cô thấy ấm áp hơn, cô mím chặt môi nước mắt lăn dài từ khóe mắt buồn qua cánh mũi đẹp rớt xuống ướt đẫm từng dòng suy nghĩ. Cô đã ước gì tồn tại điều kì diệu, anh sẽ yêu cô, họ sẽ có một tình yêu đẹp. Cô nhắm nghiền đôi mắt ứ lệ, phép màu thì chỉ có trong cổ tích, hiện thực quá xa vời, càng với tay níu giữ mọi thứ càng trôi xa ra khỏi tầm tay cô.
"Tại sao em không thể yêu anh? Em đã rất hạnh phúc khi ở bên anh, chính anh đã cho em những kỷ niệm, những vấn vương, những mộng tưởng."
"Tất cả chỉ là những cảm nhận của em mà thôi. Anh không phải là người có thể làm cho em hạnh phúc. Anh và em mãi mãi sẽ không bao giờ…"
"Anh thôi đi. Người con gái bên cạnh anh tại sao không phải là em? Tại sao chứ? Chẳng lẽ trong suốt thời gian qua anh không có chút tình cảm nào với em hết, những gì anh dành cho em đều là giả dối hết sao?"
"Anh xin lỗi. Anh luôn muốn giấu kín một sự thật mà đến cả trong mơ anh cũng không dám nghĩ mình sẽ nói với bất kì ai. Anh biết em yêu anh nhưng anh không thể đáp trả lại tình cảm em dành cho anh. Anh không thể yêu đương như một người con trai bình thường, anh xin lỗi đã làm cho em hiểu lầm, anh ước gì mình đừng bao giờ bước vào cuộc sống của em, anh xin lỗi em, xin lỗi em Hân à…"
Cô ngồi bệt ra đất, gương mặt thẫn thờ nhếch nhác nước mắt. Cô không tin vào những gì mình nghe thấy, anh nói rất nhiều nhưng dường như những lời nói đó chỉ thoảng qua tai cô rất nhẹ. Một sự thật… Anh đã phải rất khó khăn khi nói ra, anh nghẹn lời, cô nhức nhối. Vậy mà bấy lâu nay cô cứ vô tư, hối hả quanh anh mà không nhận ra rằng anh không hề và không thể yêu bất cứ cô gái nào. Anh luôn trầm tư như thể đang giấu diếm một bí mật, cô cho là anh lạnh lùng cuốn hút nhưng tất cả đều chỉ để anh che đậy con người thật của mình. Hẳn là anh đã rất đau khổ, còn cô thì cứ vô tư muốn mở cho bằng được cánh cửa đang khóa kín đó. Từ bỏ thôi, cô phải theo đuổi thế nào một kết cục đã biết trước là chẳng hề mỹ mãn. Đành dừng lại thôi, cô gái nhỏ!
Cô ngồi chống tay lên bàn, lãng đãng nhìn ra ngoài, trời đang mưa nước bám vào cửa sổ chảy nhè nhẹ xuống, cô đưa tay chạm vào khung kính trong suốt như thể chạm được cả vào từng hạt mưa đang rơi.  
"Ly nước tan đá hết rồi kìa…"
Cô giật mình ngước nhìn, anh đang đứng trước mặt cô nở nụ cười hiền. Một năm hai tháng yêu thầm anh, cố gắng khiến anh đáp trả tình cảm, gần nửa năm để quên anh, cô mất khá lâu thời gian để xếp lại tình yêu dành cho anh và chấp nhận anh như một người bạn, một người anh trai. Anh vẫn vậy, vẫn nhẹ nhàng đáng mến, vẫn có thể khiến trái tim của bất kì ai rung động, nhưng với cô mọi thứ giờ đây đã lùi về thành ký ức mà đã là quá khứ thì tốt nhất nó cần được ngủ yên.
"Ngày mai anh sang Anh rồi, em sẽ ra tiễn anh chứ?"
"Dĩ nhiên rồi, anh bay chuyến mấy giờ?"
"5h chiều, lần này có lẽ anh đi hơi lâu". Anh nhấp ngụm café nói chậm chạp.
"Ừm, anh đi một mình hay là…?". Cô bỏ ngỏ câu nói lấp lửng.
"Anh đi với Khang, gia đình anh sẽ không chấp nhận chuyện này nên bọn anh sẽ qua đó một thời gian, anh vừa xin chuyển công tác tuần trước". Giọng anh trầm đều hạnh phúc và cũng đã tự nhiên hơn khi đề cập tới chuyện này.
"Em cũng đoán ra được, anh giữ gìn sức khỏe nha, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà."
"Anh cám ơn em."
"Vì chuyện gì?"
"Vì mọi chuyện, vì đã chấp nhận và làm bạn với anh."
"Anh làm em cảm thấy mình vĩ đại lắm đó. Giờ nghĩ lại em thấy thật may, nếu em cứ ngang bướng thì có lẽ giờ này cả anh và em đều sẽ đau khổ". Cô mỉm cười dịu dàng nhìn anh.
"Em là một cô gái tốt rồi hạnh phúc sẽ tìm đến với em. Anh tin chắc là thế".
"Em biết mà. Anh cũng phải hạnh phúc đó".
Hai giọng cười hòa vào nhau, bên ngoài mưa cứ lất phất làm dịu mát cả một góc trời và những nỗi lòng thôi không còn vướng bận.
Sau những ngày mưa trời trong vắt, khô cóng không một chút ẩm ướt. Cô ngước lên bầu trời cao xanh nhìn phi cơ khuất dần vào mây trắng, vẫy tay chào tình đầu. Bây giờ vẫn chưa muộn để có một bắt đầu mới…   
Ngọc Hạ.

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Như em, như anh, như những đoạn tình si

Ảnh internet.
Tâm hồn không còn đủ lãng mạn để trào dâng cảm xúc mỗi khi nghe một bản tình ca du dương.
Lòng vị tha không còn đủ để xoá bỏ hết mọi lỗi lầm.
Trái tim không còn đủ chỗ để chứa đựng những hoài niệm đẹp nhưng cũ nhoà.
Và em biết tình yêu anh không còn đủ để dành cho em.
Cũng như cánh hồng đẹp hôm qua nhưng ngày nay đã phai sắc.
Yêu anh là biết bao lần em trộn lẫn niềm vui trong nỗi hoang mang.
Em yêu một người mà trái tim luôn phải sẻ chia hai, anh thì có thể nhưng em thì không. Em toàn tâm ý và mong người em yêu cũng đáp trả hệt như vậy. Con gái một khi đã yêu, sao anh không chịu hiểu?
Em từng hỏi rằng : trọn vẹn tình yêu, anh cho em hết được không? Anh có thể lựa chọn im lặng nhưng trái lại anh phô bày tất cả lưỡng lự. Giây phút ấy em biết, anh không đáp ứng được nguyện vọng của em.
Em tự nhủ : khó đến thế hả anh? Khó lắm sao?
Anh đem tình yêu ra cân đo đong đếm, rằng dành cho người này nhiều còn kẻ kia thì ít.
Em bối rối, em mệt mỏi, em buông tay.
Em đã nhiều lần tự hỏi
Tình bao nhiêu là vừa đủ?
Tình thế nào là vĩnh cửu, người ơi?
Tình giữa xô bồ em làm sao giữ?
Tình một chữ này sao lắm nỗi ưu tư?
Anh đi về giữa hai lối rẽ
Trao chỉ một mảnh tình tận hai nửa yêu đương
Trách người sao không vẹn nguyên hẹn ước
Cắt sợi tơ hồng chia sớt thành ba
Em đã thử và rất nhiều lần cố thử
Kết quả chỉ còn mình em chịu tổn thương.
Sợ một ngày kia khi vô tình trông thấy
Anh vui vầy cùng người ấy trên đoạn đường mình từng đưa đón.
Xẻ nửa con tim, anh thành công một nửa
Còn em đành dừng dẫu âm ỉ duyên xưa
Thôi anh ơi chỉ duyên không còn phận
Chỉ thể nhìn nhau như những người xa lạ khi ta bắt chợt gặp qua đường
Đời em, đời anh đến cuối cùng cũng chẳng còn vướng bận
Yêu ai hay ai yêu đều thuộc về mảng quá khứ xa xôi
Rồi một lúc anh không còn tuổi trẻ, không còn ngông, không còn lựa chọn phải yêu người này hay rũ bỏ người kia. Bên cạnh anh sẽ là ai của ngày cũ, hay là bóng hồng của ngày mới đây anh, hay anh sẽ cô đơn ngồi với bóng, đếm ngày dài, đếm nỗi nhớ quên tên. Đến lúc ấy liệu anh có biết, có nhận ra trân trọng tình là tôn trọng mình, là quý trọng người, là giữ lửa yêu thương.
Thật thiết nghĩ được gặp gỡ giữa đời người đã khó, ở lại bên nhau càng thử thách lâu dài. Mong rằng ai ơi ta hãy luôn yêu quý “một nửa” của đời mình để khỏi hối tiếc lúc chia xa, để khỏi muộn màng ta khóc.
Đừng giống như những kẻ ngốc vuột tình trôi trong vô vọng…
Như em, như anh, như những đoạn tình si.
Ngọc Hạ.

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014

Cứ ngỡ ta xa nhau

Ảnh internet.
-          Chúng ta chia tay đi.
Anh lạnh lùng buông câu nói tàn nhẫn, cô ngã quỵ nơi cuối đường trong màn mưa lạnh lẽo nhìn anh quay đi không dám tin vào những gì mình đã nghe, lời chia tay hờ hững nhanh chóng xé nát mối tình mà ba năm qua vẫn chỉ toàn là êm đẹp. Cô đau khổ cố níu kéo anh nhưng rồi bất lực buông tay, ôm những vỡ tan trốn chạy.
Quay về, tìm và gặp lại…
Khoảng thời gian dài trôi qua vô ích, cô đã từng thử yêu một người khác nhưng cũng chẳng thể nào lừa dối bản thân rằng mình vẫn còn yêu anh. Cô một lần nữa chọn cách rời xa nơi từng cho cô dung náo trái tim tổn thương. Bởi, cô muốn tìm về nơi có anh, nơi cô có mối tình đầu.
Cô đi qua những nơi chứa đầy kỉ niệm của hai đứa, cố nhặt nhạnh lại từng mảnh kí ức còn vương sót, lòng nhớ anh da diết. Con đường dẫn vào nhà anh vẫn vậy nhưng sao hôm nay lại dài lê thê, khiến bước chân cô trĩu nặng. Những bức tường hoen màu thời gian, dòng chữ mờ nhạt ẩn hiện dưới lớp rêu xanh khô mỏng “HAN I LOVE YOU” khắc vụng về, kéo dài đến hết lối đi. Cô lặng người đứng tựa người vào tường, tay chạm khẽ vào những thứ hữu hình ấy mà ngỡ như mọi chuyện chỉ vừa xảy ra hôm qua, những hình ảnh trong quá khứ ùa về vây lấy cô, cô vùng vẫy trong đầm lầy ký ức có ngọt ngào có khổ đau xen lẫn cả nỗi nhớ dai dẳng vô vọng.
Cây hoàng hạ loài hoa anh yêu thích, đến nỗi anh nói sẽ lấy tên hoa đặt khai sinh cho con gái đầu lòng, hè này hoa vẫn đẹp, vẫn buông những chùm hoa vàng rực rỡ lao xao hòa với nắng gió trong veo xuyến xao một nỗi niềm, cổng nhà anh hiện ra dần dần ngay tầm mắt. Ngần ấy tháng năm cùng muôn vàn khắc khoải lúc cô đơn, cô ao ước một lần tìm về gặp anh, lấy hết dũng khí ra mà sà vào lòng anh nói rằng cô chưa bao giờ thôi yêu anh. Nhưng bây giờ cô chỉ đứng chôn chân ngoài đây mà thơ thẩn thấy đôi trẻ ngày nào còn quấn quít bên nhau, mà mường tượng đâu đó xung quanh nụ cười anh ẩn hiện, vẫy tay chào đón cô. Tim cô càng lúc càng đập mạnh hơn, cô nghẹt thở với hàng tá câu hỏi mà đã bao đêm rồi chúng khiến cho cô không tài nào chợp mắt được. Đứng nép sang một bên cô lén nhìn qua khe cửa gỗ bám bụi thời gian, anh đang ngồi trước mắt cô, vẻ mặt buồn lạnh lẽo xanh xao, cô muốn chạy ngay đến ôm chặt lấy anh như ngày nào, để nước mắt tự do rơi thấm vai áo anh, để được nghe lại những lời nói yêu thương…
-          Mày đang xem gì vậy?
-          Có gì đâu album cũ thôi, tao sợ sẽ quên mất khuôn mặt cô ấy. Giọng anh trầm buồn vang lên đều đều.
-          Tao thật không hiểu nổi mày nữa, nếu đã yêu nhau như vậy thì sao lúc trước lại chia tay?
-          Đó là cách tao yêu cô ấy.
-          Lại cái triết lý vớ vẩn đó hả?
-          Mày không biết được đâu. Tao cảm giác được những tế bào ung thư quái ác đang ngày càng lan rộng trong cơ thể tao, nếu đã không thể đem lại hạnh phúc cho người mình yêu thì tại sao phải gượng ép níu giữ, để cô ấy ra đi là tốt cho cả hai, tao không muốn cô ấy phải đau khổ nhìn tao ra đi trước. Hai bàn tay anh run run buông thõng xuống, mắt buồn xa xăm hoe đỏ.
-          Chết tiệt, mày đánh tao một cái đi.
-          Sao tự nhiên kêu tao đánh mày?
-          Đáng lẽ tao không nên hỏi mày việc này, tao…
-          Tao biết là mày quan tâm đến tao thôi. Tao không nghĩ ngợi gì hết, yên tâm đi.
-          Lúc sáng mày vào viện bác gái có đến, bác ấy bảo mày về nhà. Hai bác bên đó lo lắm, mà mày định không về hả?
-          Tính sao đi, mày vô nhà lấy dùm tao thuốc ở trên bàn đi.
-          Ừ đợi tao chút.
Nhìn bạn thân quay đi, anh thừ người ra vô lực tựa tay vào thành xe lăn, môi mấp máy những thanh âm đứt quãng.
-          Anh muốn sống hết quãng đời còn lại của mình ở đây, nơi cất đầy những hồi ức đẹp của những tháng ngày yêu nhau, nơi anh vẫn còn có thể đối mặt với tình yêu dành cho em dù rằng chính anh đã tự tay đẩy người anh yêu ra khỏi đời mình. Anh xin lỗi, đâu đó trên hành tinh này cầu chúc em luôn hạnh phúc.
     Cô ngồi phịch xuống nước mắt tuôn rơi trong im lặng gió hai bên thổi vào bên tai như an ủi, lý do anh rời xa cô, tình yêu anh dành cho cô cả căn bệnh vô phương của anh… Tất cả cô đều không biết, cứ thế cả anh và cô đều để vuột mất những tháng ngày quý giá bên nhau. Cô lặng lẽ quay đi không phải vì sợ gánh nặng bệnh tật hay vì không còn yêu anh nữa mà là vì cô muốn thật mạnh mẽ xuất hiện trước mặt anh, không ủ dột, không yếu mềm, không rơi lệ. Cô sẽ mang đến cho anh thật nhiều những nụ cười, thật nhiều nghị lực như một cách cô dành tình yêu cho anh, nắm lấy tay anh bước đi những chặng đường cuối. Dẫu có khó khăn hay đau khổ cô vẫn muốn ở bên anh bởi vì cô yêu anh.
Không bao lâu sau, người có tình cuối cùng rồi cũng thành ước nguyện...
Đôi vợ chồng trẻ ngồi tựa vào nhau ngắm hoàng hôn kém tấm màn nhung buông nhẹ, gương mặt rạng ngời hạnh phúc. Cuộc đời dẫu có ngắn ngủi, sự sống có mong manh thì ngay lúc này đây trong vòng tay cô anh thấy từng ngày trôi qua thật dài, chừng ấy với anh là đủ lắm rồi…
Chuyện về sau này…
-       "Sao mẹ đặt  tên con là Hoàng Hạ vậy?"
        "Vì ba con rất thích hoa hoàng hạ. Cục cưng của ba mẹ cũng thích chứ?"
-       "Dạ thích ạ !"
-       "Giờ Hoàng Hạ và mẹ tới thăm ba nha."
-        "Dạ."
Một thoáng mây lững thững trôi, nắng chiều bám nhẹ lên hai bóng người một lớn một nhỏ đang đứng trước nấm mộ phủ xanh cỏ… Cô nắm lấy tay con, nhìn lên bức ảnh nho nhỏ trong trẻo nụ cười thanh xuân, thì thầm “ông xã, em và con rất ổn, cho nên cứ luôn cười như vậy anh nhé! Yêu anh”.
Chuyện tình đã qua vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu, đắng ngọt vẫn thổn thức trái tim yêu, hồi ức vẫn nồng nàn tựa như “em vẫn mãi yêu anh”.

 Ngọc Hạ.

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Niềm nhớ, niềm thương

Ảnh internet.
Tôi thích mưa, chỉ khi đi ngoài mưa tôi mới thoải mái khóc mà không cần quan tâm ai có nhìn mình hay không, mưa sẽ giúp tôi giấu hết những giọt nước mắt ấy. Và dường như tôi cũng rất giỏi “ngụy trang” những cảm xúc của bản thân. Tôi đang rất buồn nhưng tôi vẫn sẽ cười. Tôi đang rất nhớ anh nhưng vẫn sẽ thản nhiên xem đó là một chuyện đã qua. Mưa to rồi cũng sẽ tạnh, buồn nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai… Phải không?
Tôi gặp anh khi Sài Gòn vào mưa, mưa suốt, cứ lác đác rồi tầm tả, kiêu kì như người con gái nhỏ. Cả anh và tôi đều kì quặc, cứ hễ thấy trời nổi gió, kéo mây là lại réo nhau kéo ra ngoài “nghịch” mưa. Hoàn cảnh, thời gian gắn kết chúng tôi lại với nhau, cứ như thế từng chút từng chút một... Rồi trong bất chợt tựa cơn mưa vội tới, tôi yêu anh tự lúc nào bản thân mình cũng không biết. Nhắm mắt lại cứ thấy nụ cười anh ẩn hiện đâu đó, mở mắt ra “tình trạng” cũng không khá hơn hình ảnh anh cứ lảng vãng đâu đó trong không gian chật hẹp của chính mình, nhìn thấy món gì ngon tôi cũng nghĩ tới anh, không biết giờ này anh đang làm gì, đột nhiên lại muốn mỗi lần xuất hiện trước mặt anh mình phải thật xinh đẹp… Nhưng tôi lại không đủ dũng khí để đứng trước anh nghiêm túc nói “em thích anh”… Tôi nhớ có lần mình hỏi “anh có người yêu chưa?”, anh không trả lời chỉ thoáng cười đáp lại tôi “yêu làm gì hả em trong khi chính anh cũng không yêu bản thân mình”. Khi đó tôi ngu ngơ chỉ biết tròn mắt nhìn anh, đâu biết rằng mỗi ngày trôi qua cuộc sống của anh càng ngắn ngủi.
Sài Gòn vẫn lặng lẽ mưa rồi hồ hởi nắng, tôi vẫn bên anh cùng tình yêu thầm lặng đang ngày dần lớn lên. Một năm, khoảng thời gian tôi không biết phải đặt tên nó là gì trong nhật ký của mình nên chăng gọi đó là “bình yên trước bão”… Ba tháng sau đó là những chuỗi ngày tôi càng không dám gọi tên… Anh phát bệnh… Rất nặng… Mọi người lặng lẽ nhìn nhau chia buồn trong ánh mắt… Anh sẽ ra đi, đi rất xa, đến một nơi tôi chẳng thể nhìn thấy anh được… Anh thu mình tách ra xa thế giới ngoài kia. Anh cam chịu một mình, không muốn bất kì ai vì anh mà sâu lo buồn khổ. Anh của tôi sao mà ngốc nghếch vậy? Sao anh không chịu hiểu “anh đâu có cô đơn. Anh có gia đình, bè bạn và còn có cả em đây cơ mà”.
Tôi đến bên anh gần hơn, yêu anh nhiều hơn và trái tim thôi thúc tôi không được nhút nhát nữa. Đời có bao lâu nữa mà đợi, mà chờ, mà không chịu bày tỏ…
-          "Làm bạn trai của em nha?"
Anh ngước gương mặt gầy gò nhìn tôi ra chiều khó hiểu. Anh cuối mặt cười buồn, giọng anh cũng buồn.
-          "Em đang tỏ ra thương hại anh đó hả? Ai lại đi thích một người sắp…"
-          "Không phải…"
Tôi hét lên chặn ngang câu anh vừa nói, sợ phải nghe đến những lời chết chóc, sợ phải đối mặt việc anh sẽ không còn hiện diện trên cõi này nữa. Nước mắt yếu đuối rơi, dù đã bao lần dặn lòng mình đừng khóc khi đứng trước anh, phải dũng cảm, phải kiên cường, vậy mà lúc này lệ vương đầy mặt.
-           "Em sao vậy?"
-           "Anh đâu có biết em thích anh nhiều đến mức nào, lúc nào trong đầu cũng chỉ nghĩ đến anh, suốt ngày chẳng làm chuyện gì nên hồn vì không biết hôm nay anh ăn uống ra sao, rồi bất chấp tự tôn của một đứa con gái em lại tỏ tình trước, em…"
Ngón tay lạnh chạm vào môi tôi, tiếng nấc tức tưởi nghẹn lại ở cổ họng. Anh nhìn tôi âu yếm, ánh mắt trìu mến quyện chặt trái tim tôi, anh kéo tôi sà vào lòng anh, tôi nghe cả nhịp tim đang thổn thức của anh và của tôi.
-          "Vậy em có biết anh đã dồn nén tình cảm của mình trong bao lâu không? Anh thích cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh hay cười, thích mưa, hay hỏi những câu ngớ ngẩn đáng yêu. Nhưng làm sao anh có thể yêu em khi bản thân chưa biết ngày nào sẽ buông tay em ra. Anh sợ những ký ức đau buồn sẽ dập tắt nụ cười ngây thơ kia. Anh rất sợ!"
-          "Em vẫn sẽ cười thật tươi, vẫn luôn thích mưa, vẫn sẽ ổn với những hoài niệm, nên anh không cần lo nghĩ vu vơ đâu. Vì vậy, anh chỉ cần yêu em là đủ."
Người đối diện im lặng thật lâu. Trong mắt anh dần dần tĩnh lặng không còn thấy những bất an, bối rối. Nhưng anh vẫn chưa nói đồng ý. Tôi nắm lấy tay anh, giờ phút này quyết lòng không cho bất cứ ai đường lui.
-          "Em xin trịnh trọng nhắc lại, anh chỉ việc yêu em là đủ, mọi chuyện còn lại cứ để em lo". Đây rõ ràng là tuyên thệ, là tuyên thệ mà. Áp dụng sai tình huống, áp dụng trật đối tượng, tôi tủ rũ, ủ rũ…
-          "Em là đang vận động tư tưởng à? Ngốc như em thì lo nổi chuyện gì. Chẳng phải anh đã nói rõ tình cảm dành cho em rồi sao? Anh không có nhiều thời gian nữa, em có dũng khí yêu anh không?" Anh phì cười, xoa đầu tôi, khoảnh khắc này tôi trân trọng, không còn nỗi đau bệnh tật, không có bấp bênh xa cách chỉ còn quanh chúng tôi ấm áp và an ổn.
-          "Em có thừa".
Ba tiếng “anh yêu em” quan trọng sao? Tôi không cần nữa. Bởi vì, điều cần biết tôi đã tỏ tường, anh ngốc kia yêu tôi từ lâu rồi. Chỉ là anh không dám ngỏ mà thôi. Với tình yêu đôi lứa anh có quá nhiều lo ngại, nhưng mà “người yêu ơi em nào màng tới”, mình cứ vậy mà vô tư yêu nhau anh nhé!
Mọi chuyện đến nhanh thế đấy, như buổi đầu hai đứa gặp nhau, như lúc tôi yêu anh và như bây giờ chúng tôi yêu nhau. Tình chớm nở giữa những giông tố đang chực chờ vồ vập hai trái tim non. Anh hỏi tôi “em có sợ?”, tôi lắc đầu “chỉ cần thấy anh cười, em sẽ kiên cường mà đội mưa chống gió”. Anh của tôi lại cười rạng rỡ
Hôm nay trời lại mưa, anh đang bên cạnh tôi…
Ngày mai hay ngày kia chắc là mưa lại sẽ rơi… Có lẽ tôi sẽ một mình, nhưng tôi tuyệt không đơn độc, vì tôi đã có anh trong trái tim mình.
 Ngọc Hạ.