Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Tình tan


Ảnh internet. 
Người vẫn cười vẫn nói
Nhưng người quên em rồi
Lạnh lùng và hờ hững
Như ta chưa từng quen.

Em nghe lòng bối rối
Cảm xúc vờn không tên
Buồn hoá ra không phải
Chính xác nói nhạt nhòa.

Mịt mờ bao ký ức
Tình thoáng mỏng màn sương
Khi nắng vàng le lói
Tình tan vào hư không.

Từng vô phương níu giữ
Đành thuận theo tự nhiên
Quay đầu em cất bước
Ừ thì ta không quen…
Ngọc Hạ.

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Khoảng cách xa nhất trên thế giới

Ảnh internet.
The most distant way in the world
is not the way from birth to the end
It is when I sit near you
That you don’t understand I love you.

The most distant way in the world
is not that you’re not sure I love you
It is when my love is bewildering the soul
But I can’t speak it out.

The most distant way in the world
is not that I can’t say I love you
It is after looking into my heart
I can’t change my love.

The most distant way in the world
is not that I’m loving you
It is in our love
We are keeping between the distance.

The most distant way in the world
is not the distance across us.
It is when we’re breaking through the way
We deny the existence of love...

So the most distant way in the world
is not in two distant trees.
It is the same rooted branches
Can’t enjoy the co-existence.

So the most distant way in the world
is not in the being separated branches
It is in the blinking stars
They can’t burn the light.

So the most distant way in the world
is not the burning stars
It is after the light
They can’t be seen from afar.

So the most distant way in the world
is not the light that is fading away
It is the coincidence of us
is not supposed for the love.


So the most distant way in the world
is the love between the fish and bird
one is flying at the sky,
The other is looking upon into the sea
Rabindranath Tagore./.
Sưu tầm.

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014

Cứ ngỡ ta xa nhau

Ảnh internet.
-          Chúng ta chia tay đi.
Anh lạnh lùng buông câu nói tàn nhẫn, cô ngã quỵ nơi cuối đường trong màn mưa lạnh lẽo nhìn anh quay đi không dám tin vào những gì mình đã nghe, lời chia tay hờ hững nhanh chóng xé nát mối tình mà ba năm qua vẫn chỉ toàn là êm đẹp. Cô đau khổ cố níu kéo anh nhưng rồi bất lực buông tay, ôm những vỡ tan trốn chạy.
Quay về, tìm và gặp lại…
Khoảng thời gian dài trôi qua vô ích, cô đã từng thử yêu một người khác nhưng cũng chẳng thể nào lừa dối bản thân rằng mình vẫn còn yêu anh. Cô một lần nữa chọn cách rời xa nơi từng cho cô dung náo trái tim tổn thương. Bởi, cô muốn tìm về nơi có anh, nơi cô có mối tình đầu.
Cô đi qua những nơi chứa đầy kỉ niệm của hai đứa, cố nhặt nhạnh lại từng mảnh kí ức còn vương sót, lòng nhớ anh da diết. Con đường dẫn vào nhà anh vẫn vậy nhưng sao hôm nay lại dài lê thê, khiến bước chân cô trĩu nặng. Những bức tường hoen màu thời gian, dòng chữ mờ nhạt ẩn hiện dưới lớp rêu xanh khô mỏng “HAN I LOVE YOU” khắc vụng về, kéo dài đến hết lối đi. Cô lặng người đứng tựa người vào tường, tay chạm khẽ vào những thứ hữu hình ấy mà ngỡ như mọi chuyện chỉ vừa xảy ra hôm qua, những hình ảnh trong quá khứ ùa về vây lấy cô, cô vùng vẫy trong đầm lầy ký ức có ngọt ngào có khổ đau xen lẫn cả nỗi nhớ dai dẳng vô vọng.
Cây hoàng hạ loài hoa anh yêu thích, đến nỗi anh nói sẽ lấy tên hoa đặt khai sinh cho con gái đầu lòng, hè này hoa vẫn đẹp, vẫn buông những chùm hoa vàng rực rỡ lao xao hòa với nắng gió trong veo xuyến xao một nỗi niềm, cổng nhà anh hiện ra dần dần ngay tầm mắt. Ngần ấy tháng năm cùng muôn vàn khắc khoải lúc cô đơn, cô ao ước một lần tìm về gặp anh, lấy hết dũng khí ra mà sà vào lòng anh nói rằng cô chưa bao giờ thôi yêu anh. Nhưng bây giờ cô chỉ đứng chôn chân ngoài đây mà thơ thẩn thấy đôi trẻ ngày nào còn quấn quít bên nhau, mà mường tượng đâu đó xung quanh nụ cười anh ẩn hiện, vẫy tay chào đón cô. Tim cô càng lúc càng đập mạnh hơn, cô nghẹt thở với hàng tá câu hỏi mà đã bao đêm rồi chúng khiến cho cô không tài nào chợp mắt được. Đứng nép sang một bên cô lén nhìn qua khe cửa gỗ bám bụi thời gian, anh đang ngồi trước mắt cô, vẻ mặt buồn lạnh lẽo xanh xao, cô muốn chạy ngay đến ôm chặt lấy anh như ngày nào, để nước mắt tự do rơi thấm vai áo anh, để được nghe lại những lời nói yêu thương…
-          Mày đang xem gì vậy?
-          Có gì đâu album cũ thôi, tao sợ sẽ quên mất khuôn mặt cô ấy. Giọng anh trầm buồn vang lên đều đều.
-          Tao thật không hiểu nổi mày nữa, nếu đã yêu nhau như vậy thì sao lúc trước lại chia tay?
-          Đó là cách tao yêu cô ấy.
-          Lại cái triết lý vớ vẩn đó hả?
-          Mày không biết được đâu. Tao cảm giác được những tế bào ung thư quái ác đang ngày càng lan rộng trong cơ thể tao, nếu đã không thể đem lại hạnh phúc cho người mình yêu thì tại sao phải gượng ép níu giữ, để cô ấy ra đi là tốt cho cả hai, tao không muốn cô ấy phải đau khổ nhìn tao ra đi trước. Hai bàn tay anh run run buông thõng xuống, mắt buồn xa xăm hoe đỏ.
-          Chết tiệt, mày đánh tao một cái đi.
-          Sao tự nhiên kêu tao đánh mày?
-          Đáng lẽ tao không nên hỏi mày việc này, tao…
-          Tao biết là mày quan tâm đến tao thôi. Tao không nghĩ ngợi gì hết, yên tâm đi.
-          Lúc sáng mày vào viện bác gái có đến, bác ấy bảo mày về nhà. Hai bác bên đó lo lắm, mà mày định không về hả?
-          Tính sao đi, mày vô nhà lấy dùm tao thuốc ở trên bàn đi.
-          Ừ đợi tao chút.
Nhìn bạn thân quay đi, anh thừ người ra vô lực tựa tay vào thành xe lăn, môi mấp máy những thanh âm đứt quãng.
-          Anh muốn sống hết quãng đời còn lại của mình ở đây, nơi cất đầy những hồi ức đẹp của những tháng ngày yêu nhau, nơi anh vẫn còn có thể đối mặt với tình yêu dành cho em dù rằng chính anh đã tự tay đẩy người anh yêu ra khỏi đời mình. Anh xin lỗi, đâu đó trên hành tinh này cầu chúc em luôn hạnh phúc.
     Cô ngồi phịch xuống nước mắt tuôn rơi trong im lặng gió hai bên thổi vào bên tai như an ủi, lý do anh rời xa cô, tình yêu anh dành cho cô cả căn bệnh vô phương của anh… Tất cả cô đều không biết, cứ thế cả anh và cô đều để vuột mất những tháng ngày quý giá bên nhau. Cô lặng lẽ quay đi không phải vì sợ gánh nặng bệnh tật hay vì không còn yêu anh nữa mà là vì cô muốn thật mạnh mẽ xuất hiện trước mặt anh, không ủ dột, không yếu mềm, không rơi lệ. Cô sẽ mang đến cho anh thật nhiều những nụ cười, thật nhiều nghị lực như một cách cô dành tình yêu cho anh, nắm lấy tay anh bước đi những chặng đường cuối. Dẫu có khó khăn hay đau khổ cô vẫn muốn ở bên anh bởi vì cô yêu anh.
Không bao lâu sau, người có tình cuối cùng rồi cũng thành ước nguyện...
Đôi vợ chồng trẻ ngồi tựa vào nhau ngắm hoàng hôn kém tấm màn nhung buông nhẹ, gương mặt rạng ngời hạnh phúc. Cuộc đời dẫu có ngắn ngủi, sự sống có mong manh thì ngay lúc này đây trong vòng tay cô anh thấy từng ngày trôi qua thật dài, chừng ấy với anh là đủ lắm rồi…
Chuyện về sau này…
-       "Sao mẹ đặt  tên con là Hoàng Hạ vậy?"
        "Vì ba con rất thích hoa hoàng hạ. Cục cưng của ba mẹ cũng thích chứ?"
-       "Dạ thích ạ !"
-       "Giờ Hoàng Hạ và mẹ tới thăm ba nha."
-        "Dạ."
Một thoáng mây lững thững trôi, nắng chiều bám nhẹ lên hai bóng người một lớn một nhỏ đang đứng trước nấm mộ phủ xanh cỏ… Cô nắm lấy tay con, nhìn lên bức ảnh nho nhỏ trong trẻo nụ cười thanh xuân, thì thầm “ông xã, em và con rất ổn, cho nên cứ luôn cười như vậy anh nhé! Yêu anh”.
Chuyện tình đã qua vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu, đắng ngọt vẫn thổn thức trái tim yêu, hồi ức vẫn nồng nàn tựa như “em vẫn mãi yêu anh”.

 Ngọc Hạ.

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

Đường về heo may

Ảnh internet.
Gió heo may chuyển mùa thương nhớ
Gọi ai tìm về miền ký ức xa xôi
Để tất tả loay hoay tìm kiếm
Mảnh tơ lòng vương vãi khắp không gian
Rồi luyến tiếc tuổi thơ trong nhạt nắng
Đợi bình yên giữa muôn nẻo xô bồ
Nhớ heo may nghe quê nhà vẫy gọi
Đứa con khờ mấy bận bặt tin
Mẹ nhắn cho con kịp về mùa nắng mới
Kịp cơm chiều cá quẹt gạo vừa xay
Ai ơi ai dừng chân thôi vội vã
Đặng êm đềm dõi bóng cố hương
Mùa heo may mùa cốm lúa thơm nồng
Mùa tê lòng xào xạc lá thôi bay.
Ngọc Hạ.

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Niềm nhớ, niềm thương

Ảnh internet.
Tôi thích mưa, chỉ khi đi ngoài mưa tôi mới thoải mái khóc mà không cần quan tâm ai có nhìn mình hay không, mưa sẽ giúp tôi giấu hết những giọt nước mắt ấy. Và dường như tôi cũng rất giỏi “ngụy trang” những cảm xúc của bản thân. Tôi đang rất buồn nhưng tôi vẫn sẽ cười. Tôi đang rất nhớ anh nhưng vẫn sẽ thản nhiên xem đó là một chuyện đã qua. Mưa to rồi cũng sẽ tạnh, buồn nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai… Phải không?
Tôi gặp anh khi Sài Gòn vào mưa, mưa suốt, cứ lác đác rồi tầm tả, kiêu kì như người con gái nhỏ. Cả anh và tôi đều kì quặc, cứ hễ thấy trời nổi gió, kéo mây là lại réo nhau kéo ra ngoài “nghịch” mưa. Hoàn cảnh, thời gian gắn kết chúng tôi lại với nhau, cứ như thế từng chút từng chút một... Rồi trong bất chợt tựa cơn mưa vội tới, tôi yêu anh tự lúc nào bản thân mình cũng không biết. Nhắm mắt lại cứ thấy nụ cười anh ẩn hiện đâu đó, mở mắt ra “tình trạng” cũng không khá hơn hình ảnh anh cứ lảng vãng đâu đó trong không gian chật hẹp của chính mình, nhìn thấy món gì ngon tôi cũng nghĩ tới anh, không biết giờ này anh đang làm gì, đột nhiên lại muốn mỗi lần xuất hiện trước mặt anh mình phải thật xinh đẹp… Nhưng tôi lại không đủ dũng khí để đứng trước anh nghiêm túc nói “em thích anh”… Tôi nhớ có lần mình hỏi “anh có người yêu chưa?”, anh không trả lời chỉ thoáng cười đáp lại tôi “yêu làm gì hả em trong khi chính anh cũng không yêu bản thân mình”. Khi đó tôi ngu ngơ chỉ biết tròn mắt nhìn anh, đâu biết rằng mỗi ngày trôi qua cuộc sống của anh càng ngắn ngủi.
Sài Gòn vẫn lặng lẽ mưa rồi hồ hởi nắng, tôi vẫn bên anh cùng tình yêu thầm lặng đang ngày dần lớn lên. Một năm, khoảng thời gian tôi không biết phải đặt tên nó là gì trong nhật ký của mình nên chăng gọi đó là “bình yên trước bão”… Ba tháng sau đó là những chuỗi ngày tôi càng không dám gọi tên… Anh phát bệnh… Rất nặng… Mọi người lặng lẽ nhìn nhau chia buồn trong ánh mắt… Anh sẽ ra đi, đi rất xa, đến một nơi tôi chẳng thể nhìn thấy anh được… Anh thu mình tách ra xa thế giới ngoài kia. Anh cam chịu một mình, không muốn bất kì ai vì anh mà sâu lo buồn khổ. Anh của tôi sao mà ngốc nghếch vậy? Sao anh không chịu hiểu “anh đâu có cô đơn. Anh có gia đình, bè bạn và còn có cả em đây cơ mà”.
Tôi đến bên anh gần hơn, yêu anh nhiều hơn và trái tim thôi thúc tôi không được nhút nhát nữa. Đời có bao lâu nữa mà đợi, mà chờ, mà không chịu bày tỏ…
-          "Làm bạn trai của em nha?"
Anh ngước gương mặt gầy gò nhìn tôi ra chiều khó hiểu. Anh cuối mặt cười buồn, giọng anh cũng buồn.
-          "Em đang tỏ ra thương hại anh đó hả? Ai lại đi thích một người sắp…"
-          "Không phải…"
Tôi hét lên chặn ngang câu anh vừa nói, sợ phải nghe đến những lời chết chóc, sợ phải đối mặt việc anh sẽ không còn hiện diện trên cõi này nữa. Nước mắt yếu đuối rơi, dù đã bao lần dặn lòng mình đừng khóc khi đứng trước anh, phải dũng cảm, phải kiên cường, vậy mà lúc này lệ vương đầy mặt.
-           "Em sao vậy?"
-           "Anh đâu có biết em thích anh nhiều đến mức nào, lúc nào trong đầu cũng chỉ nghĩ đến anh, suốt ngày chẳng làm chuyện gì nên hồn vì không biết hôm nay anh ăn uống ra sao, rồi bất chấp tự tôn của một đứa con gái em lại tỏ tình trước, em…"
Ngón tay lạnh chạm vào môi tôi, tiếng nấc tức tưởi nghẹn lại ở cổ họng. Anh nhìn tôi âu yếm, ánh mắt trìu mến quyện chặt trái tim tôi, anh kéo tôi sà vào lòng anh, tôi nghe cả nhịp tim đang thổn thức của anh và của tôi.
-          "Vậy em có biết anh đã dồn nén tình cảm của mình trong bao lâu không? Anh thích cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh hay cười, thích mưa, hay hỏi những câu ngớ ngẩn đáng yêu. Nhưng làm sao anh có thể yêu em khi bản thân chưa biết ngày nào sẽ buông tay em ra. Anh sợ những ký ức đau buồn sẽ dập tắt nụ cười ngây thơ kia. Anh rất sợ!"
-          "Em vẫn sẽ cười thật tươi, vẫn luôn thích mưa, vẫn sẽ ổn với những hoài niệm, nên anh không cần lo nghĩ vu vơ đâu. Vì vậy, anh chỉ cần yêu em là đủ."
Người đối diện im lặng thật lâu. Trong mắt anh dần dần tĩnh lặng không còn thấy những bất an, bối rối. Nhưng anh vẫn chưa nói đồng ý. Tôi nắm lấy tay anh, giờ phút này quyết lòng không cho bất cứ ai đường lui.
-          "Em xin trịnh trọng nhắc lại, anh chỉ việc yêu em là đủ, mọi chuyện còn lại cứ để em lo". Đây rõ ràng là tuyên thệ, là tuyên thệ mà. Áp dụng sai tình huống, áp dụng trật đối tượng, tôi tủ rũ, ủ rũ…
-          "Em là đang vận động tư tưởng à? Ngốc như em thì lo nổi chuyện gì. Chẳng phải anh đã nói rõ tình cảm dành cho em rồi sao? Anh không có nhiều thời gian nữa, em có dũng khí yêu anh không?" Anh phì cười, xoa đầu tôi, khoảnh khắc này tôi trân trọng, không còn nỗi đau bệnh tật, không có bấp bênh xa cách chỉ còn quanh chúng tôi ấm áp và an ổn.
-          "Em có thừa".
Ba tiếng “anh yêu em” quan trọng sao? Tôi không cần nữa. Bởi vì, điều cần biết tôi đã tỏ tường, anh ngốc kia yêu tôi từ lâu rồi. Chỉ là anh không dám ngỏ mà thôi. Với tình yêu đôi lứa anh có quá nhiều lo ngại, nhưng mà “người yêu ơi em nào màng tới”, mình cứ vậy mà vô tư yêu nhau anh nhé!
Mọi chuyện đến nhanh thế đấy, như buổi đầu hai đứa gặp nhau, như lúc tôi yêu anh và như bây giờ chúng tôi yêu nhau. Tình chớm nở giữa những giông tố đang chực chờ vồ vập hai trái tim non. Anh hỏi tôi “em có sợ?”, tôi lắc đầu “chỉ cần thấy anh cười, em sẽ kiên cường mà đội mưa chống gió”. Anh của tôi lại cười rạng rỡ
Hôm nay trời lại mưa, anh đang bên cạnh tôi…
Ngày mai hay ngày kia chắc là mưa lại sẽ rơi… Có lẽ tôi sẽ một mình, nhưng tôi tuyệt không đơn độc, vì tôi đã có anh trong trái tim mình.
 Ngọc Hạ.

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

Vẫn là chưa quên

Ảnh internet.

Người lướt qua em mùi hương men theo gió
Có lạ lùng nhưng lắm nỗi thân quen
Em đứng lại giữa dòng người xô đẩy
Ngoái nhìn anh trên tấm thảm hoàng hôn
Tấm lưng cao, đôi vai gầy năm tháng
Gieo vào lòng muôn nốt hẫng xa xăm
Quên, không quên em ngắt nhành hoa dại
Từng cánh rơi đều sao mãi nghĩ không thông
Từng buông tay, em đã từng thôi nhớ
Thôi nghĩ, thôi chờ, thôi cả đợi mong
Rồi chiều nay ở đoạn đường phố nhỏ
Gặp lại người, em không khỏi bâng khuâng
Hoá ra yêu đã trở thành chấp niệm
Dẫu nhạt nhoà nhưng khó thể sao quên.
Ngọc Hạ.

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Mối tình lặng

Em iêu rồi, tình cảm thoảng qua như một cơn gió, vì em biết em chẳng bao giờ hiện diện trong tầm nhìn của anh. Em iêu anh chỉ đơn phương một mình, add nick yahoo của anh để đó rồi mỗi lần biểu tượng online nhấp sáng em lại bần thần ngồi dán mắt vào màn hình, bàn tay nhút nhát không gõ nổi một chữ send đi. Với anh em đơn thuần chỉ là một người trên mức người lạ, anh chào em khi gặp mặt, cám ơn em mỗi lúc nhờ việc, chỉ thế không hơn không kém. Nhưng em luôn len lén nhìn về phía anh, dù lúc đó anh đang cười nói với người anh “để ý”. Khi ấy em ngu ngơ dặn lòng đừng buồn rồi sẽ qua thôi tình cảm non nớt này sẽ nhạt dần không hôm nay thì là ngày mai hay ngày kia, đâu có ai thắng nổi được thời gian. Em thua trong cuộc cá cược của chính mình, em vẫn không thể rời mắt khỏi anh, con tim vẫn đập rộn ràng và vẫn nhói đau khi bắt gặp nụ cười chân tình nhiều tình cảm anh dành cho người con gái khác. Nhiều lúc bắt gặp anh ngồi ăn một mình, dáng vẻ ấy làm xao xuyến tim em, em dang tay ra khoảng không trước mặt tựa hồ như đang chạm được vào bờ vai rộng, cảm nhận được hơi ấm từ anh, định thần lại em rụt tay vào quay đi trách sao mình lẩn thẫn quá, anh đâu có một mình. Anh chắc không tưởng tượng được là em vui mừng đến mức cười mãi một mình khi nhìn thấy câu chúc mừng sinh nhật dù em biết có thể chỉ là theo lịch sự xã giao anh viết cho em trên facebook. Em nhấn like ngay lập tức, muốn reply nhưng lại thôi em chẳng biết sẽ viết gì, rồi ngô nghê xem những tấm hình anh và cô bạn “đặc biệt” của anh treo trên face em lại tự an ủi bản thân rằng mình vẫn ổn, nhưng sao em nghe hẫng một đoạn dài… đau quá… Nhiều lúc em muốn mình iêu vô tư như trẻ nhỏ, thích thì nói thích chẳng ngại ngần, nếu bị từ chối thì sẽ khóc rồi quên nhanh như là lúc bắt đầu. Tiếc một điều bạn bè ai cũng bảo em là đứa nhớ dai, đã vậy thì em làm sao quên được những ký ức đau buồn của mối tình bị chối từ, thôi thà là cứ như bây giờ em cứ iêu anh thầm lặng còn hơn là khó xử cho nhau. Có người bạn thân hỏi em tại sao đã iêu mà không nắm bắt, không cạnh tranh mà níu giữ? Em cười nhạt nhòa, im lặng. Níu giữ? Em sẽ níu lấy gì? Và giữ ra sao một tình iêu chín ép. Em rồi sẽ không bao giờ hạnh phúc ngay cả lúc có anh bên cạnh, hai đường thẳng mà ngay xuất phát điểm đã là hai đường song song thì mãi mãi không có điểm giao nhau, như vậy chỉ làm cả hai tổn thương hơn. Em chọn yêu theo cách của em, nhút nhát đấy nhưng nhẹ lòng anh ạ! Em sẽ iêu những niềm vui của anh, buồn những nỗi buồn của anh và mỉm cười khi anh hạnh phúc. Âu đây cũng là một gam màu đẹp cho bức tranh tự tay em vẽ, cho mối tình lặng, cho em… chỉ riêng em mà thôi …
Ngọc Hạ.