Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Niềm nhớ chờ phai

Ảnh internet.
Con đường dài hôm nay sao chỉ có mình em
Có phải là tình quên mình có hẹn
Nên bắt em đơn độc những nẻo về
Lá vàng rơi vô tình kín lối
Sương giăng mờ phủ những khoảng tương tư
Người còn nhớ hay giờ không màng tới
Đoạn ân tình thuở trẻ chớm yêu đương
Trời về chiều, hoàng hôn dần tắt nắng
Em chờ gì ở nơi cũ không anh.
Thiên đường xưa em với tay chẳng tới
Dù là nơi đôi đứa đã từng yêu
Ai đối với anh giờ là hơi thở
Còn em là đoạn quá khứ lãng quên
Kỷ niệm có đẹp cũng không bao giờ xóa hết
Bao ưu thương em chất chứa trong lòng
Từng mong đợi, từng chờ, từng hy vọng
Mơ mộng chung đôi của một mối nhân tình
Nào đâu biết giấc mơ nhanh vụt mất
Nào đâu hay chỉ một mối tơ vương…
Một buổi chiều trên con đường lá đổ
Em đi về với niềm nhớ chờ phai.
Ngọc Hạ./.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Người có biết, ta đã lạc nhau rồi

Ảnh internet.
Có ai biết không, đã có…
Những ngón tay đan lạc mất nhau giữa chớm đông lạnh lẽo
Có ai biết không, đã có…
Một người đang cố đàm phán với trái tim đau,
để thôi đừng nhớ cũng đừng mong chờ nữa.
Liệu có ai chịu biết cho cõi lòng vỡ òa nức nở,
lúc đêm hoang mang, khi tình lỡ không về.
Chỉ có em biết là mình đang vấp ngã giữa chênh vênh, giữa tháng rộng năm dài.
Cũng chỉ có mình em dừng chân trước một khoảng bơ vơ,
Người của nắng gió, rồi cũng đi mất khi hoàng hôn vừa đến
Nhanh đến độ một cái hẹn cũng lỡ làng
Nhanh đến mức em chưa kịp tỉnh giấc,
để xem người có cười với em khi rời đi,
để xem có còn chút ấm nồng nào trong mắt người như ngày cũ.
Trễ rồi, em biết là đã trễ…
Không gian quạnh quẽ, người đi chừa lại cho em kỷ niệm nhạt nhòa,
dành cho em tấm lưng ngược nắng cùng với vòng tay trống và vô vàn khắc khoải.
Có ai biết không, có một nỗi buồn đã nên hình dáng
Có ai biết không, giữa phố vội vàng đôi bàn tay buông lơi
Có ai biết không, vì người đi mau quá, em chậm chân nên nhỡ bước người rồi.
Người rời xa, em về với góc phố một chiều mong mỏi mình thôi thương nhớ.
Em lại về với cô gái của những an yên xưa,
của nhật ký, của mưa, hay nắng vội,
của vầng thơ thuộc về mình em yên ắng.
Em biết và người rồi có biết…

Ta lạc nhau.
Ngọc Hạ./.

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Giữa đời vô thường còn lắm bể dâu

Ảnh internet.
Chiều trôi qua đôi mắt em sao mà buồn đến lạ
Nhành cây, phiến lá trơ trọi trong đất trời thật rộng
Tựa như em tôi ngơ ngác giữa lưng chừng,
giữa những khoảng đợi không tên nhiều bỡ ngỡ,
giữa đời vô thường còn lắm bể dâu…
Ngọc Hạ./.

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Bởi gió lạnh rồi thổi rét trái tim em


... Ngày trở lạnh và những tâm tình đã bám bụi thời gian... 
Ảnh internet.
Em chẳng biết bản thân mình sao nữa
Cứ quẩn quanh giữa hai chữ nhân tình
Chẳng phải đã thấy trước mảnh duyên này vô vọng
Vậy mà lòng còn mang hoài những ảo ảnh tương tư.
Em không biết đã qua bao mùa nhớ
Đoạn tình chung mãi chẳng viết thành lời
Anh có hẹn – nhưng là cùng ai khác
Em một mình lạc bước khoảng tơ vương
Hay là em thôi đợi chờ anh nhé?
Bởi gió lạnh rồi thổi rét trái tim em.
Ngọc Hạ./.

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

Đừng nhạt nhé bạn mình ơi!

Ảnh internet.
Có đôi lúc thấy rằng mình đi vội
Lạc thâm tình, lạc mất bạn tôi ơi
Tuổi ngô nghê đã qua rồi, nhanh quá!
Thuở ban đầu giờ lối rẽ qua nhau
Bạn bận rộn, tôi miệt mài cuộc sống
Nghĩ về nhau sao thấy khó tương phùng
Nhớ ngày trước gặp nhau ngày mấy bận
Đi học, tan trường, ta thong thả vui chơi
Bạn nói, tôi cười, ôi sao tôi nhớ lắm
Giờ còn chăng những cuộc gọi lâu giờ.
Tôi hy vọng trong tương lai hữu hạn,
Tình bạn của chúng mình…
Đừng nhạt nhé bạn ơi!
Ngọc Hạ./.

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Chong chóng thôi quay

Ảnh internet.
-          Nói tới đây thôi, anh có hẹn với Kim.
-          Vậy  anh đi nhanh đi, em ngồi lại chút nữa rồi về sau.
Phong không nói tiếp câu nào nữa, anh trả tiền nước rồi lao đi vội vã, nhanh hơn cả lúc anh đến đây. Tôi ngồi lại buông tiếng thở dài, thả nụ cười gượng gạo theo sau lưng anh, cuộc nói chuyện chưa bắt đầu đã mau mắn kết thúc. Nắng chiều nhàn nhạt xuyên qua khung cửa nhỏ in bóng tôi cô độc, tôi thong thả bưng ly café sữa đưa lên miệng nhưng chẳng thấy đắng ngọt chỉ còn nhạt nhẽo đá tan ra gần hết, nghe như cả nhịp tim tôi cũng loãng. Con phố ngoài kia đột nhiên buồn hiu hắt…
Tôi và Phong quen biết nhau từ nhỏ, cùng nhau trưởng thành, thân thiết đến cả từng sở thích lẫn suy nghĩ và tôi từng “tưởng” anh thích tôi như người ta hay kể về chuyện tình “thanh mai trúc mã”. Buồn thay hình như thứ tình cảm ấy trong câu chuyện của tôi chỉ xuất phát từ một phía. Là tôi đơn phương lầm tưởng, anh đơn giản xem tôi như một người bạn thân, một đứa em gái chứ không phải là một cô gái. Nhưng tôi bất chấp, bởi anh có lang thang vô tận thì tôi tin tưởng mình sẽ là chốn dừng chân của anh sau những tháng ngày phiêu du, tình yêu của tôi tồn tại là dành cho anh. Phong tìm tôi khi anh cần một người ngồi bên cạnh im lặng để nghe anh nói, để anh thoải mái trải dài những tâm sự. Hôm nay cũng không ngoại lệ, anh gọi cho tôi và kết thúc câu chuyện trong vội vàng, anh bận với một mối tình khác, không phải tôi. Nhưng như vậy thì đã sao, anh rồi cũng sẽ dừng chân, tôi cố chấp thế đấy tự mình ôm khư khư tình ảo.
Chiều nọ như bao chiều Phong lại cho tôi cái hẹn, chỉ để…
-          Anh không nghĩ Kim lại trẻ con như vậy? Anh đã nghĩ đến việc chia tay với cô ấy, giá như cô ấy được một nửa dịu dàng hiểu chuyện như em thì hay biết mấy. Anh than thở sau những tranh cãi vụng vặt.
-          Nhưng anh vẫn còn yêu chị ấy?  Tôi nói rồi thầm cầu mong anh phủ nhận.
Anh ngây ra không nói tiếp, khuấy đều ly nước rồi chậm rãi hớp từng ngụm nhỏ. Anh khẽ cười như đang mường tượng câu chuyện xa xăm nào đó trong một thế giới chứa đầy những kỷ niệm yêu đương của anh và người con gái tên Kim ấy.
-          Em lại nói đúng rồi, khiến cho anh tức giận, làm cho anh cảm thấy ngọt ngào, khiến cho anh mỗi ngày càng yêu thương có lẽ chỉ có Kim.
       Mắt anh ngập tràn hạnh phúc, một thứ cảm xúc tồn tại dành riêng cho hai người yêu nhau vốn không thể san sẻ cho người thứ ba, vĩnh viễn không thể… Ngày qua tháng lại cứ mãi đuổi theo trong vô vọng của những nghĩ suy rằng có một ngày khi anh chồn chân đứng lại sẽ thấy tôi luôn ở cạnh anh, luôn dành cho anh trọn vẹn trái tim mình và anh sẽ chọn tôi là chương cuối của tình anh. Tôi khờ khạo bao năm chưa từng nhận ra một chân lý rằng không ai có thể níu kéo được gió, gió vô hình vô sắc, liệu gió có tình chăng? Liệu tôi có may mắn lưu lại cho ai chút tình vương vãi của một mảnh tình đơn phương? Tôi mệt mỏi khi cứ đứng yên đây chờ đợi anh ngoái đầu nhìn lại, cứ cố ép mình trở thành khuôn mẫu sáo rỗng thuận mắt anh. Có lẽ ai đó đã đúng tôi không phải là mây để có thể rong ruổi theo gió mãi, tôi chỉ là cánh chong chóng bé nhỏ cứ quay mỗi khi gió đến, cố gắng không ngừng để nói cho gió biết “ở nơi đây có người chờ anh”. Chờ anh… Chợt bối rối, chợt thoáng qua dòng suy nghĩ…Vây tôi chờ gì ở phía trước mông lung đây? Chờ gì đây? 
-          Có khi nào anh thật lòng nghĩ về món quà sẽ tặng em trong dịp sinh nhật không?
Lần đầu nhận quà tôi đã rất háo hứng, quà anh tặng là chú gấu bông xinh xắn diện chiếc váy màu hồng con gái, tôi nâng niu xem nó như báu vật. Những hộp quà mừng tôi thêm tuổi mới năm tiếp năm vẫn vẹn nguyên như ngày nào, vẫn là chú gấu bông anh mua mà chưa từng dùng cảm xúc để nghĩ rằng cô bé hôm nào giờ đã lớn, đã có những rung động đầu đời, đã không còn những ngây ngô thuở nhỏ, đã nhạy cảm biết buồn vì lòng ai hờ hững.
-          Anh có bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại phía sau lưng anh chưa?
Anh không trả lời. Anh chưa một lần quan tâm rằng trong những lần anh hối hả rời đi vẫn có một cô ngốc luôn ở đằng sau dõi theo bước anh. Anh đi nhanh hay chậm, rẽ trái hay phải,… Anh lặng thinh, anh không đáp trả. Bởi tất cả anh đều không hay biết. Bởi anh có bao giờ nhìn lại đâu.
-          Anh có từng thích em với tư cách là một cô gái, dù chỉ một chút thôi? Có không anh?
“Em thì luôn luôn thích anh, không phải đem anh thành anh trai mà thương, mà nhớ. Là em thích người con trai tên Phong, là anh, là chính anh”. Tôi cứ hỏi mãi trong sự im lặng của anh. Anh không nói, ánh mắt cụp xuống như khẽ khàng xác nhận tình cảm của mình và phủ nhận tấm chân tình của tôi. Còn tôi, lần đầu tiên nhìn thẳng vào anh với trái tim đủ cứng cỏi để dũng cảm nhận thức chuyện, đối với anh tôi mãi chỉ có thể là một dấu lặng trong những trang cuộc đời anh. Đến lúc này chẳng biết anh hay tôi là gió kia rong ruổi, anh cứ tự do với bước chân của chàng lãng tử còn tôi bao năm tháng qua lại mải mệt rượt theo. Tôi ngốc nghếch không chấp nhận sự thật mình nên đứng lại, nếu như vậy có lẽ tôi đã không thêu dệt nên đoạn tình vốn dĩ không tồn tại kết quả mỹ mãn.

Thôi thì còn cố chấp làm gì, đành gom lại những cảm tình vụn, đem ép thật kỹ vào guồng quay ký ức để bước ra khỏi thế giới chỉ có anh. Ngày mai hay ngày mai nữa với tôi anh sẽ chỉ còn là một hồi ức cho tình đầu không trọn vẹn. Tôi hy vọng thế. Để lỡ ngày kia khi cơn gió của ngày tháng cũ có vô tình thổi qua đây, chong chóng sẽ thôi không quay nữa. Vì giờ, nó đã không còn trông chờ cơn gió ấy!
Ngc H./.

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Cơm chiều

Ảnh internet.
Nắng về nhàn nhạt phía chân mây
Cò lả phương xa cánh dập dìu
Gió thoảng đưa hương cơm nếp mới
Khói nồng lãng đãng bếp nhà ai…

Nắng tàn buông tắt, đèn leo lét
Cơm chiều ấm áp đượm tình thân
Quây quần chung bữa ăn đạm bạc
Thâm tình mượt nghĩa mối tình quê!

 Ngọc Hạ.