Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Thơ thẩn tháng năm!

Ảnh internet.
Tháng 5 rồi hoa còn vàng trước ngõ
Nắng còn nồng nàn vương trên tóc thơ ngây
Còn em có nhớ về một thời trẻ tuổi
Trên sân trường tà áo trắng bay bay.
Tháng 5 về vấn vương mùa xa cách
Tiếng yêu thương còn dang dở câu từ
Vầng thơ cũ trôi trong chiều mưa vội
Bước em gầy cánh phượng thoáng bâng khuâng.
Tháng 5 về cảm xúc còn bận bịu
Bận loanh quanh tìm kiếm những tâm tình
Mà ta lỡ bỏ quên ở bậc thềm đầy nắng
Ngày ngỡ ngàng sợ nhỡ tiếng chân ai.
Và tháng 5 của niềm thương, nỗi nhớ
Thuở ngây ngô đôi lúc muốn quay về
Tìm dư vị của an yên ngày đó
Cho ta tìm chút thong thả tâm tư.
Ngọc Hạ./.
P/s : Rất ít khi có khái niệm về thời gian như vầy, hay là do mình nhiều tuổi rồi...

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

Hôm nay

Ảnh internet.

Hôm nay trên phố cũ có người chưa về nữa
Khiến phiến lá trở mình buồn quạnh quẽ
Mặc gió buông qua những ngã đường ngơ ngác,
qua những chiều mòn mỏi khoảng đợi trông.
Hôm nay có người cũng đã quên hứa hẹn,
quên tình nồng, quên mọi nẻo đón đưa.
Giờ giữa gió, giữa mưa, giữa nắng vàng hiu hắt
Chỉ còn có mình tiếp bước đơn côi
Chỉ còn có mình là hoài thương, hoài nhớ
Kỉ niệm chừng mục nát lẫn nhạt phai.
Hôm nay vì người lạ đã giấu rương hồi ức
Nên vô tình lạc mất thuở yêu đương
Nên hữu tình tâm người đem san sẻ
Nên ngoảnh đầu mình rơi mất người yêu!
Ngọc Hạ.

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Một mai em về

Ảnh internet.

Đôi lúc
Chỉ là thỉnh thoảng thôi
Cô ngớ ngẩn nghĩ về anh thuở trước
Dù đôi chân đang qua miền nắng vội,
qua năm tháng dài, qua ký ức em – anh.
Anh là của riêng một thời hoa mộng,
của đôi lần tim thật nhớ miên man.
Khi ba lô trên vai lang thang cùng tuổi trẻ,
cùng giấc mơ có vui lẫn mệt nhoài…
Cô lại thèm lần nữa thấy anh cười trong trẻo
Muốn nằm trong lòng anh hưởng ấm áp, yên bình.
Cô nhớ ngày rời đi mình có nói
“Đường em chọn chông chênh lắm,
Nên mình em đi thôi
Em sợ nhỡ bước của người”.
Bao năm qua rồi
Cô gái nhỏ bướng ương ngày ấy
Giờ hình như đang loay hoay tìm kiếm,
Những an yên ngày cũ đấy anh.
Cô lắm lúc thường hay tự hỏi
Liệu anh có đến với chiếc ô màu xanh,
Khi cơn mưa vừa chớm
Che cho cô nàng khỏi ướt một chiều mưa.
Liệu anh có dang vòng tay rộng
Đón bờ vai gầy phủ kín bụi đường xa
Liệu anh có trách hờn
Rồi ôm cô lần nữa
Vỗ về cô qua những phút nghẹn ngào.
Nhưng …
Liệu có trễ không anh
Nếu một mai cô về qua lối cũ
Chốn không anh, nắng lại hóa nhạt nhòa.
Ngọc Hạ./.

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

Bởi là giản đơn trong tình đôi đứa

Ảnh internet.
Chỉ cần siết chặt tay em như lúc này
Em sẽ bỏ qua hết thảy
Bởi là em giản đơn trong tình đôi đứa
Cứ cười ngọt lịm như bây giờ anh nhé!
Em hài lòng rồi có thế thôi
Bởi là em không mong cầu chi vời vợi
Chỉ cần lời ru tình khe khẽ
Đêm yên bình em say giấc mơ ngoan.
Chỉ cần nhìn sâu vào mắt nhau,
thêm chút nữa...
Anh sẽ rõ ràng người con gái yêu anh,
là cô ngốc mà người ta hay bảo :
Một khi yêu là yêu đến dại khờ.
Ngọc Hạ./.

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Niềm nhớ chờ phai

Ảnh internet.
Con đường dài hôm nay sao chỉ có mình em
Có phải là tình quên mình có hẹn
Nên bắt em đơn độc những nẻo về
Lá vàng rơi vô tình kín lối
Sương giăng mờ phủ những khoảng tương tư
Người còn nhớ hay giờ không màng tới
Đoạn ân tình thuở trẻ chớm yêu đương
Trời về chiều, hoàng hôn dần tắt nắng
Em chờ gì ở nơi cũ không anh.
Thiên đường xưa em với tay chẳng tới
Dù là nơi đôi đứa đã từng yêu
Ai đối với anh giờ là hơi thở
Còn em là đoạn quá khứ lãng quên
Kỷ niệm có đẹp cũng không bao giờ xóa hết
Bao ưu thương em chất chứa trong lòng
Từng mong đợi, từng chờ, từng hy vọng
Mơ mộng chung đôi của một mối nhân tình
Nào đâu biết giấc mơ nhanh vụt mất
Nào đâu hay chỉ một mối tơ vương…
Một buổi chiều trên con đường lá đổ
Em đi về với niềm nhớ chờ phai.
Ngọc Hạ./.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Người có biết, ta đã lạc nhau rồi

Ảnh internet.
Có ai biết không, đã có…
Những ngón tay đan lạc mất nhau giữa chớm đông lạnh lẽo
Có ai biết không, đã có…
Một người đang cố đàm phán với trái tim đau,
để thôi đừng nhớ cũng đừng mong chờ nữa.
Liệu có ai chịu biết cho cõi lòng vỡ òa nức nở,
lúc đêm hoang mang, khi tình lỡ không về.
Chỉ có em biết là mình đang vấp ngã giữa chênh vênh, giữa tháng rộng năm dài.
Cũng chỉ có mình em dừng chân trước một khoảng bơ vơ,
Người của nắng gió, rồi cũng đi mất khi hoàng hôn vừa đến
Nhanh đến độ một cái hẹn cũng lỡ làng
Nhanh đến mức em chưa kịp tỉnh giấc,
để xem người có cười với em khi rời đi,
để xem có còn chút ấm nồng nào trong mắt người như ngày cũ.
Trễ rồi, em biết là đã trễ…
Không gian quạnh quẽ, người đi chừa lại cho em kỷ niệm nhạt nhòa,
dành cho em tấm lưng ngược nắng cùng với vòng tay trống và vô vàn khắc khoải.
Có ai biết không, có một nỗi buồn đã nên hình dáng
Có ai biết không, giữa phố vội vàng đôi bàn tay buông lơi
Có ai biết không, vì người đi mau quá, em chậm chân nên nhỡ bước người rồi.
Người rời xa, em về với góc phố một chiều mong mỏi mình thôi thương nhớ.
Em lại về với cô gái của những an yên xưa,
của nhật ký, của mưa, hay nắng vội,
của vầng thơ thuộc về mình em yên ắng.
Em biết và người rồi có biết…

Ta lạc nhau.
Ngọc Hạ./.

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Giữa đời vô thường còn lắm bể dâu

Ảnh internet.
Chiều trôi qua đôi mắt em sao mà buồn đến lạ
Nhành cây, phiến lá trơ trọi trong đất trời thật rộng
Tựa như em tôi ngơ ngác giữa lưng chừng,
giữa những khoảng đợi không tên nhiều bỡ ngỡ,
giữa đời vô thường còn lắm bể dâu…
Ngọc Hạ./.