Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Chong chóng thôi quay

Ảnh internet.
-          Nói tới đây thôi, anh có hẹn với Kim.
-          Vậy  anh đi nhanh đi, em ngồi lại chút nữa rồi về sau.
Phong không nói tiếp câu nào nữa, anh trả tiền nước rồi lao đi vội vã, nhanh hơn cả lúc anh đến đây. Tôi ngồi lại buông tiếng thở dài, thả nụ cười gượng gạo theo sau lưng anh, cuộc nói chuyện chưa bắt đầu đã mau mắn kết thúc. Nắng chiều nhàn nhạt xuyên qua khung cửa nhỏ in bóng tôi cô độc, tôi thong thả bưng ly café sữa đưa lên miệng nhưng chẳng thấy đắng ngọt chỉ còn nhạt nhẽo đá tan ra gần hết, nghe như cả nhịp tim tôi cũng loãng. Con phố ngoài kia đột nhiên buồn hiu hắt…
Tôi và Phong quen biết nhau từ nhỏ, cùng nhau trưởng thành, thân thiết đến cả từng sở thích lẫn suy nghĩ và tôi từng “tưởng” anh thích tôi như người ta hay kể về chuyện tình “thanh mai trúc mã”. Buồn thay hình như thứ tình cảm ấy trong câu chuyện của tôi chỉ xuất phát từ một phía. Là tôi đơn phương lầm tưởng, anh đơn giản xem tôi như một người bạn thân, một đứa em gái chứ không phải là một cô gái. Nhưng tôi bất chấp, bởi anh có lang thang vô tận thì tôi tin tưởng mình sẽ là chốn dừng chân của anh sau những tháng ngày phiêu du, tình yêu của tôi tồn tại là dành cho anh. Phong tìm tôi khi anh cần một người ngồi bên cạnh im lặng để nghe anh nói, để anh thoải mái trải dài những tâm sự. Hôm nay cũng không ngoại lệ, anh gọi cho tôi và kết thúc câu chuyện trong vội vàng, anh bận với một mối tình khác, không phải tôi. Nhưng như vậy thì đã sao, anh rồi cũng sẽ dừng chân, tôi cố chấp thế đấy tự mình ôm khư khư tình ảo.
Chiều nọ như bao chiều Phong lại cho tôi cái hẹn, chỉ để…
-          Anh không nghĩ Kim lại trẻ con như vậy? Anh đã nghĩ đến việc chia tay với cô ấy, giá như cô ấy được một nửa dịu dàng hiểu chuyện như em thì hay biết mấy. Anh than thở sau những tranh cãi vụng vặt.
-          Nhưng anh vẫn còn yêu chị ấy?  Tôi nói rồi thầm cầu mong anh phủ nhận.
Anh ngây ra không nói tiếp, khuấy đều ly nước rồi chậm rãi hớp từng ngụm nhỏ. Anh khẽ cười như đang mường tượng câu chuyện xa xăm nào đó trong một thế giới chứa đầy những kỷ niệm yêu đương của anh và người con gái tên Kim ấy.
-          Em lại nói đúng rồi, khiến cho anh tức giận, làm cho anh cảm thấy ngọt ngào, khiến cho anh mỗi ngày càng yêu thương có lẽ chỉ có Kim.
       Mắt anh ngập tràn hạnh phúc, một thứ cảm xúc tồn tại dành riêng cho hai người yêu nhau vốn không thể san sẻ cho người thứ ba, vĩnh viễn không thể… Ngày qua tháng lại cứ mãi đuổi theo trong vô vọng của những nghĩ suy rằng có một ngày khi anh chồn chân đứng lại sẽ thấy tôi luôn ở cạnh anh, luôn dành cho anh trọn vẹn trái tim mình và anh sẽ chọn tôi là chương cuối của tình anh. Tôi khờ khạo bao năm chưa từng nhận ra một chân lý rằng không ai có thể níu kéo được gió, gió vô hình vô sắc, liệu gió có tình chăng? Liệu tôi có may mắn lưu lại cho ai chút tình vương vãi của một mảnh tình đơn phương? Tôi mệt mỏi khi cứ đứng yên đây chờ đợi anh ngoái đầu nhìn lại, cứ cố ép mình trở thành khuôn mẫu sáo rỗng thuận mắt anh. Có lẽ ai đó đã đúng tôi không phải là mây để có thể rong ruổi theo gió mãi, tôi chỉ là cánh chong chóng bé nhỏ cứ quay mỗi khi gió đến, cố gắng không ngừng để nói cho gió biết “ở nơi đây có người chờ anh”. Chờ anh… Chợt bối rối, chợt thoáng qua dòng suy nghĩ…Vây tôi chờ gì ở phía trước mông lung đây? Chờ gì đây? 
-          Có khi nào anh thật lòng nghĩ về món quà sẽ tặng em trong dịp sinh nhật không?
Lần đầu nhận quà tôi đã rất háo hứng, quà anh tặng là chú gấu bông xinh xắn diện chiếc váy màu hồng con gái, tôi nâng niu xem nó như báu vật. Những hộp quà mừng tôi thêm tuổi mới năm tiếp năm vẫn vẹn nguyên như ngày nào, vẫn là chú gấu bông anh mua mà chưa từng dùng cảm xúc để nghĩ rằng cô bé hôm nào giờ đã lớn, đã có những rung động đầu đời, đã không còn những ngây ngô thuở nhỏ, đã nhạy cảm biết buồn vì lòng ai hờ hững.
-          Anh có bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại phía sau lưng anh chưa?
Anh không trả lời. Anh chưa một lần quan tâm rằng trong những lần anh hối hả rời đi vẫn có một cô ngốc luôn ở đằng sau dõi theo bước anh. Anh đi nhanh hay chậm, rẽ trái hay phải,… Anh lặng thinh, anh không đáp trả. Bởi tất cả anh đều không hay biết. Bởi anh có bao giờ nhìn lại đâu.
-          Anh có từng thích em với tư cách là một cô gái, dù chỉ một chút thôi? Có không anh?
“Em thì luôn luôn thích anh, không phải đem anh thành anh trai mà thương, mà nhớ. Là em thích người con trai tên Phong, là anh, là chính anh”. Tôi cứ hỏi mãi trong sự im lặng của anh. Anh không nói, ánh mắt cụp xuống như khẽ khàng xác nhận tình cảm của mình và phủ nhận tấm chân tình của tôi. Còn tôi, lần đầu tiên nhìn thẳng vào anh với trái tim đủ cứng cỏi để dũng cảm nhận thức chuyện, đối với anh tôi mãi chỉ có thể là một dấu lặng trong những trang cuộc đời anh. Đến lúc này chẳng biết anh hay tôi là gió kia rong ruổi, anh cứ tự do với bước chân của chàng lãng tử còn tôi bao năm tháng qua lại mải mệt rượt theo. Tôi ngốc nghếch không chấp nhận sự thật mình nên đứng lại, nếu như vậy có lẽ tôi đã không thêu dệt nên đoạn tình vốn dĩ không tồn tại kết quả mỹ mãn.

Thôi thì còn cố chấp làm gì, đành gom lại những cảm tình vụn, đem ép thật kỹ vào guồng quay ký ức để bước ra khỏi thế giới chỉ có anh. Ngày mai hay ngày mai nữa với tôi anh sẽ chỉ còn là một hồi ức cho tình đầu không trọn vẹn. Tôi hy vọng thế. Để lỡ ngày kia khi cơn gió của ngày tháng cũ có vô tình thổi qua đây, chong chóng sẽ thôi không quay nữa. Vì giờ, nó đã không còn trông chờ cơn gió ấy!
Ngc H./.

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Cơm chiều

Ảnh internet.
Nắng về nhàn nhạt phía chân mây
Cò lả phương xa cánh dập dìu
Gió thoảng đưa hương cơm nếp mới
Khói nồng lãng đãng bếp nhà ai…

Nắng tàn buông tắt, đèn leo lét
Cơm chiều ấm áp đượm tình thân
Quây quần chung bữa ăn đạm bạc
Thâm tình mượt nghĩa mối tình quê!

 Ngọc Hạ.

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Khi ta bước qua nhau

Em từng chỉ đứng yên một nơi chờ anh tới
Sợ lỡ nhanh chân rồi khiến tình đi lạc
Rồi để tình chờ, rồi lỡ dỡ yêu đương.
Cớ sao anh ơi! Đường tình em lẻ bạn
Đợi anh hoài, đợi được tiếng thở than.
Anh cứ bảo em, chờ anh dăm năm nữa
Rồi người miệt mài rong ruổi ở phương xa
Người vẫn bận, người quên mình có hẹn
Như chim muông chẳng mỏi cánh quay về.
Tuổi trẻ của em đâu nhiều mà tặng anh cho đủ
Thời gian vô thường phủ khóe mắt nhạt phai
Em mệt rồi nên buông tay tình nhé!
Em mệt nhoài giữa những khoảng đợi mong...
Không biết sau này, khi chừng mươi năm nữa,
Khi ta bước qua nhau giữa nẻo đường đời
Từng có nồng nàn giờ đã hóa bèo mây,
Khi ta bước qua nhau như hai người xa lạ
Thoáng sững sờ không ánh mắt buông trao,
Khi ta bước qua nhau mùi hương tình như cũ
Nhưng tim nguội rồi nên chẳng bén men say,
Khi ta bước qua nhau tình đã về ngược hướng
Anh nghĩ gì phía nhạt nắng không em.
Ngọc Hạ.

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

Mượn


Mượn nỗi buồn cũ kỹ
Gởi gió về với mây
Mượn cả ngày nắng tắt
Giấu hững hờ trên mi.

Mượn những trang nhật ký
Của tháng ngày không tên
Vay khung trời hoa mộng
Dệt nỗi sầu chơ vơ.

Mượn những chiều mưa cũ
Xóa hộ dấu chân xưa
Trên đoạn đường năm ấy
Ta và mình đi qua.

Mượn luôn màn sương mỏng
Phủ ký ức lỡ làng
Ta đợi ngày nắng ráo
Tiễn nhạt nhòa tơ vương.

Ngọc Hạ.

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Thoáng những chông chênh

Ảnh internet.
Có những chiều thật nhạt… như chiều nay
Đi trong mơ hồ quá lâu khiến bản thân ta đâm ra hoang mang
Đứng giữa những lưng chừng khiến đôi chân ta chùng bước
Và thấp thoáng vài nhịp chông chênh khiến ta mệt mỏi
Cảm thấy…
Ta non nớt giữa xô bồ đời
Ta trống trải giữa đường rộng thênh thang
Ta sợ hãi rằng tình người còn, mất
Rồi chợt buồn nhìn lá rụng về đâu
Ta như thấy những tháng năm thơ ấu
Ta cười hay khóc chẳng bận tâm chi
Ngày nao trôi xa trong khoảng nhớ nhạt nhòa
Chìa tay ra chừng như níu giữ
Còn lại được gì ngoài những chênh vênh
Chiều một mình trên phố đông nô nức
Phiến lá, hàng cây, vòm trời vẫn vậy
Sao tựa lạc loài giữa những thân quen
Sao chợt hẫng nghe cung đàn lạc nhịp
Sao bỗng bần thần như một kẻ say men
Lòng trống rỗng tựa hồ như vô vọng
Những nấc thang dài chẳng biết sẽ về đâu
Thoáng những chông chênh của một ngày tắt nắng
Ta làm được gì giữa thế gian đây?
 Ngọc Hạ.

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Tan mưa cho em một bắt đầu.

Những nốt nhạc trầm bổng vang lên bên trong gian phòng nhỏ nhuốm màu cũ kỹ, bẻ cong không gian buồn thảm và cả trái tim người con gái đang mân mê những phím đàn trong vô thức. Cô khóc, dù đã cố nhưng vẫn không không giấu diếm được những cảm xúc của bản thân, không xóa nhòa được một sự rằng thật cô thất tình. Gặp và quen biết anh đều là những lần tình cờ rồi thật bất ngờ cô thấy mình rung rinh trước anh. Cô luôn nhìn về phía anh, kể cả lúc anh nói, anh cười đều làm trái tim cô xao xuyến. Dần dần như một thói quen cô cứ mãi dõi theo anh, với tư cách là một người con gái chứ không phải đứa em kết nghĩa bé bỏng hôm nào. Mọi âm thanh khô khốc im bặt, những giọt nước mắt rơi vội vã trong tiếng nấc nghẹn ngào. Cô vung tay mạnh vào không khí cố xua tan những hình ảnh đang chập chờn hiện ra… Cô đã để cho tình cảm mù quáng của mình đi quá xa, để rồi lại bị chính những cảm giác của bản thân đánh lừa. Anh để ý đến cô sao? Không hề. Anh yêu cô không? Càng không. Chỉ mình cô, chỉ một mình cô đơn phương trong mảnh tình này thôi. Anh không hề yêu cô như chính cô lầm tưởng. Làm sao, làm sao để quên đây?
"Anh nè, anh có người yêu chưa?"
Anh khuấy nhẹ ly café đặc sánh cười gượng, im lặng nhìn ra xa xăm. Cô không nhõng nhẽo đòi anh trả lời nữa, trong phút chốc cô khẽ đau lòng khi thấy ánh mắt anh u sầu. Cô tự hỏi tại sao anh lại buồn như vậy? Phải chăng một đoạn tình nào đó đã ghim chặt tận tâm anh? Liệu có còn chỗ cho cô không? Có không?
"Sao này nếu có dịp anh sẽ kể cho em nghe chịu không?"
"Em sẽ chờ."
Cô nói là sẽ chờ lời giải đáp, cũng là sẽ chờ anh đón nhận tình cô… Cứ như vậy cô cố chấp tự cho mình cơ hội, dò dẫm trên con đường tình chông chênh, dẫu biết hy vọng rất mong manh vì mối tình thầm lặng này. Nhưng cô vẫn cứ tin một ngày nào đó phép màu sẽ xảy ra, mang cô đến bên anh.
Cô nằm xuống sàn gỗ lạnh, thu người lại, chiếc váy dài phủ kín cả chân cũng không khiến cô thấy ấm áp hơn, cô mím chặt môi nước mắt lăn dài từ khóe mắt buồn qua cánh mũi đẹp rớt xuống ướt đẫm từng dòng suy nghĩ. Cô đã ước gì tồn tại điều kì diệu, anh sẽ yêu cô, họ sẽ có một tình yêu đẹp. Cô nhắm nghiền đôi mắt ứ lệ, phép màu thì chỉ có trong cổ tích, hiện thực quá xa vời, càng với tay níu giữ mọi thứ càng trôi xa ra khỏi tầm tay cô.
"Tại sao em không thể yêu anh? Em đã rất hạnh phúc khi ở bên anh, chính anh đã cho em những kỷ niệm, những vấn vương, những mộng tưởng."
"Tất cả chỉ là những cảm nhận của em mà thôi. Anh không phải là người có thể làm cho em hạnh phúc. Anh và em mãi mãi sẽ không bao giờ…"
"Anh thôi đi. Người con gái bên cạnh anh tại sao không phải là em? Tại sao chứ? Chẳng lẽ trong suốt thời gian qua anh không có chút tình cảm nào với em hết, những gì anh dành cho em đều là giả dối hết sao?"
"Anh xin lỗi. Anh luôn muốn giấu kín một sự thật mà đến cả trong mơ anh cũng không dám nghĩ mình sẽ nói với bất kì ai. Anh biết em yêu anh nhưng anh không thể đáp trả lại tình cảm em dành cho anh. Anh không thể yêu đương như một người con trai bình thường, anh xin lỗi đã làm cho em hiểu lầm, anh ước gì mình đừng bao giờ bước vào cuộc sống của em, anh xin lỗi em, xin lỗi em Hân à…"
Cô ngồi bệt ra đất, gương mặt thẫn thờ nhếch nhác nước mắt. Cô không tin vào những gì mình nghe thấy, anh nói rất nhiều nhưng dường như những lời nói đó chỉ thoảng qua tai cô rất nhẹ. Một sự thật… Anh đã phải rất khó khăn khi nói ra, anh nghẹn lời, cô nhức nhối. Vậy mà bấy lâu nay cô cứ vô tư, hối hả quanh anh mà không nhận ra rằng anh không hề và không thể yêu bất cứ cô gái nào. Anh luôn trầm tư như thể đang giấu diếm một bí mật, cô cho là anh lạnh lùng cuốn hút nhưng tất cả đều chỉ để anh che đậy con người thật của mình. Hẳn là anh đã rất đau khổ, còn cô thì cứ vô tư muốn mở cho bằng được cánh cửa đang khóa kín đó. Từ bỏ thôi, cô phải theo đuổi thế nào một kết cục đã biết trước là chẳng hề mỹ mãn. Đành dừng lại thôi, cô gái nhỏ!
Cô ngồi chống tay lên bàn, lãng đãng nhìn ra ngoài, trời đang mưa nước bám vào cửa sổ chảy nhè nhẹ xuống, cô đưa tay chạm vào khung kính trong suốt như thể chạm được cả vào từng hạt mưa đang rơi.  
"Ly nước tan đá hết rồi kìa…"
Cô giật mình ngước nhìn, anh đang đứng trước mặt cô nở nụ cười hiền. Một năm hai tháng yêu thầm anh, cố gắng khiến anh đáp trả tình cảm, gần nửa năm để quên anh, cô mất khá lâu thời gian để xếp lại tình yêu dành cho anh và chấp nhận anh như một người bạn, một người anh trai. Anh vẫn vậy, vẫn nhẹ nhàng đáng mến, vẫn có thể khiến trái tim của bất kì ai rung động, nhưng với cô mọi thứ giờ đây đã lùi về thành ký ức mà đã là quá khứ thì tốt nhất nó cần được ngủ yên.
"Ngày mai anh sang Anh rồi, em sẽ ra tiễn anh chứ?"
"Dĩ nhiên rồi, anh bay chuyến mấy giờ?"
"5h chiều, lần này có lẽ anh đi hơi lâu". Anh nhấp ngụm café nói chậm chạp.
"Ừm, anh đi một mình hay là…?". Cô bỏ ngỏ câu nói lấp lửng.
"Anh đi với Khang, gia đình anh sẽ không chấp nhận chuyện này nên bọn anh sẽ qua đó một thời gian, anh vừa xin chuyển công tác tuần trước". Giọng anh trầm đều hạnh phúc và cũng đã tự nhiên hơn khi đề cập tới chuyện này.
"Em cũng đoán ra được, anh giữ gìn sức khỏe nha, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà."
"Anh cám ơn em."
"Vì chuyện gì?"
"Vì mọi chuyện, vì đã chấp nhận và làm bạn với anh."
"Anh làm em cảm thấy mình vĩ đại lắm đó. Giờ nghĩ lại em thấy thật may, nếu em cứ ngang bướng thì có lẽ giờ này cả anh và em đều sẽ đau khổ". Cô mỉm cười dịu dàng nhìn anh.
"Em là một cô gái tốt rồi hạnh phúc sẽ tìm đến với em. Anh tin chắc là thế".
"Em biết mà. Anh cũng phải hạnh phúc đó".
Hai giọng cười hòa vào nhau, bên ngoài mưa cứ lất phất làm dịu mát cả một góc trời và những nỗi lòng thôi không còn vướng bận.
Sau những ngày mưa trời trong vắt, khô cóng không một chút ẩm ướt. Cô ngước lên bầu trời cao xanh nhìn phi cơ khuất dần vào mây trắng, vẫy tay chào tình đầu. Bây giờ vẫn chưa muộn để có một bắt đầu mới…   
Ngọc Hạ.

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Khói lam chiều

Ảnh internet.
Khói lam chiều bao lâu em chưa thấy
Mái tranh nghèo vương khói xám hoàng hôn
Cảnh đồng xanh còn ngập mùi lúa mới
Đàn trâu về lững thững cỏ no căng.
Khói lam chiều từng nồng nàn chái bếp
Khiến nao lòng bao kẻ sống tha phương
Giờ nhà tranh ruộng nương đâu thấy nữa
Sao chợt thèm tiếng cuốc giữa ban trưa.
Em bỗng nhớ những khi chiều tan học
Trên đồng xa văng vẳng tiếng nô đùa
Buồn tuổi thơ trôi qua trong nhạt nắng
Dõi mắt tìm đôi quang gánh mẹ xưa.
Khói lam chiều lẫn chìm trong hồi ức
Thuở ban đầu, thuở trẻ tuổi vô tư
Để ngẩn ngơ một buổi chiều lạc nhịp
Để bồi hồi một nỗi nhớ quê ơi!
Ngọc Hạ.